Trong Cung Trường Xuân, mùi thuốc đắng chát vẫn còn vương vấn trong không khí. Sau nhiều ngày đêm giành giật với tử thần, Lan Phi cuối cùng đã qua cơn nguy kịch. Tiêu Dực đã rút toàn bộ thái y và cấm vệ quân về, hậu cung tạm thời yên ắng một thời gian, nhưng sự tĩnh lặng này chẳng khác nào sự bình yên trước bão tố.
Sáng hôm đó, Tô Diệp tìm đến điện Cần Chính cầu kiến. Tiêu Dực đang phê duyệt tấu chương, sắc mặt hắn có chút mệt mỏi sau những đêm dài thức khuya. Khi nhìn thấy nàng, ánh mắt hắn thoáng gợn sóng.
"Hoàng thượng!" Tô Diệp quỳ xuống, tà áo đỏ rực trải dài trên sàn gạch lạnh lẽo.
"Người đã phê duyệt cho phụ thân thiếp xin từ quan về quê tĩnh dưỡng vì bệnh cũ tái phát. Trước khi phụ mẫu rời khỏi kinh thành, thiếp... thiếp muốn xin ngài cho phép thiếp xuất cung một chuyến, về Tô phủ tiễn đưa phụ mẫu."
Tiêu Dực thoáng dừng bút, ngòi bút lông nhúng đầy mực đặc khẽ đọng lại trên mặt giấy, tạo thành một vệt đen loang lổ. Hắn ngước nhìn nàng chậm rãi đáp:
"Chuẩn."
Tô Diệp cúi đầu, che đi ánh mắt lạnh lùng: "Thiếp tạ ơn Hoàng thượng."
______
Bao trùm Tô phủ là sự khẩn trương của việc dọn dẹp đồ đạc. Khi cỗ xe ngựa của Hiền phi tiến đến trước cổng lớn, toàn bộ gia nhân đã xếp hàng chỉnh tề từ trước. Cánh cổng gỗ vừa mở, Tô Đại tướng quân cùng phu nhân Tô gia đã bước nhanh ra tận bậc thềm, cung kính hành lễ theo đúng quy tắc quân thần.
"Tham kiến Hiền phi nương nương."
Tô Diệp vội vã bước tới, đỡ lấy phụ mẫu.
Vào đến chính sảnh, bầu không khí nghiêm trang lúc nãy mới tan biến, thay vào đó là sự nghẹn ngào của những người thân sắp phải chia xa.
Phụ thân dẫn nàng vào thư phòng, không gian vốn dĩ quen thuộc nay đã trống vắng vì đồ đạc phần lớn đã được đóng gói để rời kinh.
Ông thở dài, nhìn đứa con gái cưng đang khoác lên mình y phục cung phi quyền quý mà lòng đầy chua xót: "Diệp nhi, đáng lẽ Tô gia là chỗ dựa cho con... nhưng giờ đây chỉ còn một mình con trong chốn hậu cung đầy rẫy mưu mô đó, phụ thân làm sao yên tâm được?"
Tô Diệp nhìn dáng vẻ già đi trông thấy của phụ thân, lại thấy mẫu thân đang lau nước mắt nơi góc phòng, nàng không khỏi thắt lòng. Nàng nắm chặt lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai của phụ thân, giọng nói kiên định nhưng chứa đựng sự chân thành:
"Phụ thân, mẫu thân, người đừng lo cho con.”
Nụ cười nhu hòa hiện lên trên gương mặt xinh đẹp của nàng, xóa tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy:
"Tô gia bình an, đó mới là mục tiêu lớn nhất của con. Phụ thân, con đã có kế hoạch của riêng mình. Người và mẫu thân cứ an tâm rời đi, càng xa kinh thành càng tốt. Ở lại đây quá nhiều sóng ngầm, không thể để Tô bị liên lụy vào."
____
Đêm đó, Tô Diệp trở về phòng cũ của mình tại Tô phủ để nghỉ ngơi trước khi quay lại cung vào sáng sớm hôm sau. Nha hoàn trung thành ŧıểυ Liên vẫn đang hầu hạ nàng bên trong.
"Nương nương, người uống chút trà nóng đi ạ!" ŧıểυ Liên ần cần nói.
Nàng chưa kịp đáp lời, một luồng khí lạnh tràn qua khe cửa làm ngọn nến trên bàn phụt tắt.
Tô Diệp còn chưa kịp phản ứng, một bóng đen cao lớn từ sau tấm bình phong đã áp sát tới.
Một tiếng động khẽ, ŧıểυ Liên chỉ kịp kêu lên một tiếng "Á" đã bị đánh mạnh vào gáy, ngã gục xuống sàn.
Tô Diệp giật mình ngồi bật dậy, nhưng một bàn tay thô ráp đã bịt chặt miệng nàng, ép nàng trở lại giường.
"Suỵt... nàng đừng kêu."
Ánh trăng hắt qua khung cửa, chiếu lên gương mặt người đàn ông đang cúi xuống nhìn nàng. Tiêu Hoán! Hắn nới lỏng tay, nhưng vẫn áp sát cơ thể lên người nàng, ánh mắt dán chặt vào gương mặt đang kinh ngạc của Tô Diệp, nhếch môi cười đầy tà khí: "Ta nên gọi nàng là Diệp nhi hay nên gọi nàng là ai đây?"
Tô Diệp thoáng bối rối trong lòng, một tia lo lắng xẹt qua tâm trí: Không lẽ hắn đã biết gì rồi?
Nhưng ngay lập tức, nàng thu liễm lại, gương mặt bình thản như không, nàng khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng đầy mỉa mai: "Vương gia đêm hôm đột nhập vào phòng ta, nếu để Hoàng thượng biết, ngài sẽ ra sao? Còn nữa, Vương gia hỏi câu đó là có ý gì? Ta là Tô Diệp, con gái của Tô tướng quân, chẳng lẽ Vương gia nghĩ ta là ai khác?"
"Nàng là ai, chút nữa đây sẽ rõ."
Tiêu Hoán không trả lời, ánh mắt hắn trở nên cuồng dã. Hắn đột nhiên túm lấy vạt áo lụa mỏng manh của nàng, một tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên, lớp y phục bị xé toạc, để lộ bờ vai trắng ngần và phần lưng mảnh khảnh.
Tô Diệp kinh hãi định vùng vẫy, nhưng sức lực của Tiêu Hoán quá lớn. Hắn mạnh mẽ lật nàng nằm sấp lại, những ngón tay thô ráp lướt dọc theo đường xương sống của nàng, dừng lại ở ngay thắt eo.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một vết bớt màu đỏ rực rỡ hình cánh hoa hiện ra rõ mồn một trên làn da trắng sứ.
Tiêu Hoán sững sờ, hơi thở hắn trở nên dồn dập. Hắn vuốt nhẹ lên vết bớt ấy, giọng nói khàn đặc: "Quả nhiên là nàng...”