Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 36

Trước Sau

break

“Nếu ngươi muốn cởi, ta cũng không cản.” Giọng nói của Bùi Toản u lãnh, trầm tĩnh, dường như chuyện gì cũng được, cũng chẳng quan trọng.

Nghe vậy, Lâm Dung khẽ sững lại.

Rất nhanh sau đó, sắc mặt nàng tái nhợt, chợt hiểu ra… Hành động này của nàng, chẳng khác nào cố ý đứng ngay trước mặt Bùi Toản, để lộ đôi chân trần và cổ chân, thứ quý giá nhất của nữ tử.

Cử chỉ ấy hoàn toàn không giống một nô tỳ tận tâm tận lực hầu hạ chủ tử dùng bữa, trái lại… Lại giống như một thông phòng nha hoàn cố ý quyến rũ Bùi Toản.

Chẳng trách ánh mắt vừa rồi y nhìn nàng, lại mang theo vài phần thâm ý khó lường. Y đã cho rằng Lâm Dung có tâm địa bất chính, tự nhiên sinh lòng khinh miệt, hạ thấp nàng vài phần.

Lâm Dung không biết nên giải thích thế nào, mà có lẽ… Nàng cũng không cần nói nhiều.

Nàng hiểu rõ thân phận nô bộc thấp kém, chỉ cần làm vỡ một cái bình, làm bẩn một tấm thảm, bẻ gãy một gốc cỏ quý, những kẻ bị đánh chết giữa sân đã không phải ít, huống hồ là đắc tội với Bùi đại đô đốc quyền thế ngập trời.

Lâm Dung không dám đánh cược vào chút thiện ý ít ỏi mà Bùi Toản có thể nảy sinh. Nàng chỉ là một kẻ thấp hèn như bùn đất, mặc người vo tròn bóp méo.

Chỉ là một câu châm chọc, một ánh mắt giễu cợt, vốn là chuyện thường tình, nàng chịu được.

Vì vậy, Lâm Dung cởi đôi giày bông bẩn thỉu ra, chỉ còn lại đôi tất trắng bọc lấy cổ chân.

Đôi tất vải hôm nay chưa bị bùn thấm ướt, nên nàng không cởi.

Lâm Dung khom gối quỳ bên giá gỗ đặt chậu nước rửa tay, cẩn thận rửa sạch tay, rồi lấy thức ăn từ hộp cơm gỗ kê cánh gà bày ra, từng món đặt lên bàn ngay ngắn.

Mọi động tác đều thong thả, thuần thục, không chút vội vàng. Bày xong thức ăn, nàng thu tay lại, cúi đầu hạ mắt lùi về sau, quỳ xuống một bên thảm nhung, chờ Bùi Toản dùng xong bữa rồi cho lui.

Lâm Dung không liếc mắt đưa tình, cũng không làm ra vẻ quyến rũ, chỉ an phận hoàn thành việc của mình, ngoan ngoãn như một khúc gỗ chờ lệnh.

Một tỳ nữ hiểu chuyện như vậy, quả thực không khiến người ta chán ghét. Sau khi dùng bữa, Bùi Toản lại súc miệng, uống một chén trà.

Y rất coi trọng quy củ của con cháu thế gia, ăn không nói, ngủ không lời. Nhưng dù đã ăn xong, y cũng không lập tức cho Lâm Dung lui ra.

May mà dưới đầu gối Lâm Dung là tấm thảm hoa bảo tướng mềm mại, trong phòng lại đốt than bạc không khói, ấm áp dễ chịu, không có chút khó chịu nào. Cũng vì vậy, dù ở chung một phòng với người như hung thần ác sát kia, Lâm Dung cũng không cảm thấy quá khó chịu.

Y phục nàng ướt sũng, lại gặp hơi ấm, ở trong phòng lâu dần, đầu óc cũng bắt đầu mơ màng buồn ngủ. 

Chưa kịp ngây người, một bóng đen cao lớn đã lặng lẽ tiến đến. Bóng dáng của nam nhân in dưới ánh nến như sóng dâng, phủ kín thân hình nhỏ bé của Lâm Dung.

Ánh mắt của Bùi Toản lạnh lẽo sắc bén, như mây đen đè xuống, như lũ dữ tràn về, uy áp bức người.

Khoảng cách gần như vậy, khiến Lâm Dung vô cớ nhớ lại đêm hôm đó, đêm tràn ngập đau đớn và hoảng loạn.

Sự mê man lập tức tan biến, tinh thần bị kéo căng, cả người như rơi vào hầm băng, lạnh đến tận xương tủy.

Nhưng nàng nghĩ, lúc này hai người đang ở trong phòng ăn cửa mở toang, cho dù Bùi Toản có tùy tiện đến đâu, hẳn cũng không dám làm càn giữa thanh thiên bạch nhật.

Dẫu sao đêm hôm đó, trước khi hành sự, y còn đóng chặt cửa nẻo.

Chỉ vì trúng thuốc nên mới mất lý trí, ngày thường vẫn là quyền quý coi trọng thể diện, sẽ không làm ra chuyện hạ tiện như vậy.

Sau khi tự trấn an, Lâm Dung cố giữ bình tĩnh, hỏi: “Đại thiếu gia có gì sai bảo ạ?”

Miệng nói vậy, nhưng tay chân nàng đã cứng đờ, đến cả hơi thở cũng nghẹn lại nơi cổ họng.

Bùi Toản rũ mắt nhìn xuống, ánh nhìn dừng lại nơi gáy của Lâm Dung, nơi mái tóc đen được tết gọn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương