Dưới cổ áo nàng, vết hằn dài của những ngón tay đã tan đi, chỉ còn lại khối xương nhỏ nhô lên dưới lớp da mỏng, như đang giãy giụa yếu ớt, giống hệt nàng.
Hơi thở dài của y phả xuống đỉnh đầu nàng, mùi đàn hương nhè nhẹ tiến gần. Lâm Dung bất giác co vai, bỗng nghe y lạnh lùng lên tiếng:
“Đêm mùng ba tháng Giêng, ngươi có từng mang trà đến viện Ngọc Trần không?”
“Nô… Nô tỳ việc nhiều, nhất thời không nhớ rõ…” Lâm Dung khẽ run trong mắt, mặt trắng như giấy, vai lập tức cứng lại, không dám ngẩng đầu, âm thầm chịu đựng mồ hôi nóng không ngừng rịn ra nơi lòng bàn tay.
Nàng nghi ngờ Bùi Toản đã tra ra điều gì đó.
Dẫu sao đêm đó vì đau đớn nàng cũng từng cầu xin người phía sau, trong lúc ấy không tránh khỏi phát ra vài tiếng.
Nhưng giọng nữ vốn mềm mại, đa phần đều dịu dàng yếu ớt, riêng trong Bùi phủ thôi, những tỳ nữ có giọng tương tự đã không ít.
Bùi Toản hẳn không đến mức chỉ dựa vào vài câu nói mà xác định nàng chính là kẻ mạo phạm chủ tử… Hơn nữa, y biết nàng thường xuyên đến Ngọc Trần viện đưa cơm, có lẽ chỉ là trong lòng nghi ngờ, thuận miệng hỏi thử mà thôi.
Nghĩ đến đây, Lâm Dung ôm chút may mắn, cắn răng đáp: “Hình như… Không có ạ.”
Nghe vậy, khóe môi Bùi Toản khẽ cong, độ cong cực nhạt: “Có lẽ ta nhận nhầm… Lui xuống đi.”
“Vâng.” Lâm Dung như được đại xá, thu dọn bát đĩa xong, quay lưng về phía y, lặng lẽ mang giày rời đi.
Nàng ôm hộp cơm, bước đi như trên dây thép treo lơ lửng, mỗi bước đều vững vàng.
Nàng không dám để lộ chút hoảng loạn nào, sợ chỉ một sơ hở nhỏ, cũng đủ khiến Bùi Toản sinh nghi, rồi cả người lẫn hồn đều bị giữ lại nơi này, mãi mãi không được siêu sinh.
Đến giờ Tuất, các chủ tử trong biệt viện đều đã nghỉ ngơi.
Triệu bà bà mang đến một giỏ cua bắt từ hố băng, lại đun vài ấm rượu gừng, gọi các phụ nhân ngoại viện đến cùng ăn uống.
Cua mùa đông tuy không béo bằng cua mùa thu, nhưng thắng ở chỗ thịt mềm ngọt, chỉ cần bóp nhẹ, hút một cái là nước tràn đầy miệng, làm món nhắm rượu quả thực tuyệt hảo.
Hạ nhân ngoại viện tuy tiền tháng ít, nhưng được cái tự do. Các bà bà quản bếp công, chỉ cần ban đêm không gây động tĩnh lớn, không lén lấy nguyên liệu quý, thì thỉnh thoảng ném vài nắm đậu xanh hay củ khoai vào bếp nướng cũng chẳng ai quản.
Còn nha hoàn gã sai vặt nội viện tuy hầu hạ chủ tử thể diện, nhưng bếp riêng trong viện chỉ dùng để hầm canh cho các công tử tiểu thư, muốn ăn chút đồ đêm thì tuyệt nhiên không có cửa.
Triệu bà bà gắp từ xửng hấp ra một con cua béo, đặt vào bát Lâm Dung: “Cả ngày vất vả rồi, mau ăn chút đi.”
Hôm nay Lâm Dung vừa chịu phạt, lại bị dọa một phen, thực sự hồn vía lơ lửng.
Nàng biết ơn sự chu đáo của bà, trước khi ăn cua thì uống một chén rượu vàng ấm người.
Đợi rượu trôi xuống cổ họng, sưởi ấm lục phủ ngũ tạng, Lâm Dung mới hoàn hồn, vui vẻ thở dài: “Vẫn là chỗ của bà thoải mái, trong lòng không phải lo nghĩ gì.”
Phú Quý nghe vậy bật cười: “Đương nhiên rồi! Triệu bà bà thương tỷ tỷ nhất. Cua to vừa mới bắt lên buổi chiều, biệt viện đều tranh ăn khi còn tươi, vậy mà bà ấy cứ nhất định giữ lại đợi tỷ tỷ xong việc mới ăn. Làm đệ cả buổi tối chạy việc mà lòng cứ nhớ nồi cua trong bếp đây này.”
Lâm Dung gỡ một bát thịt cua đưa cho Triệu bà bà làm đồ nhắm, lại cầm một con cua đưa cho Phú Quý: “Có lần nào thiếu phần đệ đâu, nói như thể đáng thương lắm. Mau ăn vài miếng bịt miệng đi.”
“Dạ, đa tạ tỷ tỷ ban thưởng!” Phú Quý làm bộ khoa trương như diễn tuồng, chọc mọi người cười ầm lên, bữa ăn đêm trở nên vô cùng náo nhiệt vui vẻ.
Để xua lạnh, Lâm Dung uống thêm chút rượu.
Nhưng nàng quên mất hôm nay bị nhiễm lạnh, lại bị men rượu dâng lên đầu, chưa quá ba chén đã say mèm, đầu óc choáng váng.