Hai tay nàng bị trói, hành động bị hạn chế, chỉ có thể xoay lưng, chậm rãi rút then cửa.
Lưu Thanh Sơn ôm đầu choáng váng một lúc, rất nhanh lập tức phản ứng lại, Lâm Dung muốn chạy!
Đêm nay hắn ta có thành sự hay không còn chưa nói, nếu không thành, lại để nàng đi cáo trạng trước mặt chủ tử, hậu quả khó mà tưởng tượng!
Lưu Thanh Sơn giận đến phát điên, hắn ta nhịn đau, mặt mỡ run lên, ánh mắt càng thêm dữ tợn, làm bộ muốn bắt nàng lại.
Tim Lâm Dung đập thình thịch, nàng không dám chậm trễ nửa khắc, dù thấy hắn ta sải bước áp sát, nàng vẫn ép mình tĩnh tâm rút then cửa.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng mạnh tay rút phăng then cửa, lùi về sau một bước.
Lưu Thanh Sơn vươn cánh tay dài như vượn định chộp lấy nàng, nào ngờ bước chân không vững, ngã nhào vào đống tuyết.
Cửa gỗ bật mở toang, gió tuyết ào ạt tràn vào, thổi rát cả vết lệ trên mặt nàng, mái tóc đen tung bay rối loạn.
Toàn thân Lâm Dung ướt đẫm mồ hôi, nàng không dám dừng lại, vội vã chạy ra ngoài.
Lưu Thanh Sơn từ trong đám tuyết bò dậy, hoảng sợ thất sắc, chỉ có thể đuổi theo phía sau.
Lúc này, hắn ta đã chẳng còn chút lòng dạ thương hoa tiếc ngọc nào, chỉ hận không thể đánh gãy hai chân nàng, nhổ luôn lưỡi nàng, để nàng không còn sức mà gây chuyện, hại hắn ta rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Hai tay Lâm Dung bị dây thừng trói chặt, miệng lại bị nhét vải, kêu trời không thấu, gọi đất chẳng linh.
Máu trong người nàng như đông lại, run rẩy không ngừng, nàng thực sự sợ bị rơi vào tay Lưu Thanh Sơn lần nữa.
Nàng đã chọc hắn ta giận, một khi quay lại ổ giặc, tuyệt đối không có kết cục tốt.
Huống hồ Lưu Thanh Sơn lại gian trá như vậy, còn đem nàng giấu tới gian phòng hoang trong chùa hẻo lánh, nơi này cách biệt viện của chủ tử những hai khắc đường!
Lâm Dung liều mạng chạy, hai chân tê cứng vì lạnh, mũi miệng bị gió tuyết lấp kín, gần như không thở nổi. Nghĩ đến chuyện hôm nay, trong lòng nàng càng thêm uất ức, phẫn hận, thậm chí nảy sinh ý niệm cùng hắn ta đồng quy vu tận.
Bất kể là Bùi Toản hay Lưu Thanh Sơn, một người nàng cũng không muốn dây vào!
Nàng chỉ muốn sống yên ổn, sớm chuộc thân rời khỏi Bùi phủ… Cớ sao, cớ sao đến một mong ước nhỏ nhoi như vậy cũng không thể thực hiện!
Lâm Dung tức đến muốn thổ huyết, nàng thực sự không hiểu, kiếp này rốt cuộc đã tạo nghiệt gì!
Đêm khuya, Phú Quý ra ngoài đi tiểu.
Cũng vì tối uống nhiều hoàng tửu, cậu ta lại tận mắt thấy Lưu Thanh Sơn giở trò, vác Lâm Dung bị trói chặt lên xe bò!
Phú Quý sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, chưa kịp gọi người, chiếc xe bò đã phóng đi mất dạng.
Cậu ta chạy hụt, nhìn theo hướng xe bò rời đi, chợt nhớ hôm qua Lưu Thanh Sơn uống rượu cùng người khác, còn nhắc tới một ngôi chùa hoang gần đây, bỏ không đã lâu, dùng để “làm việc” thì vừa vặn.
Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng lăn lộn ngoại viện đã lâu, đương nhiên cậu ta hiểu lời tục tĩu trong miệng Lưu Thanh Sơn là ý gì. Thấy Lâm Dung bị bắt đi, cậu ta lập tức hiểu ra tên này muốn giở trò bẩn! Hắn ta muốn cưỡng ép, biến chuyện thành đã rồi!
Nhưng Lưu Thanh Sơn là nhi tử độc nhất của Lưu quản sự, ai dám nhúng tay cứu người?
Người có thể đè được Lưu quản sự, chỉ có các chủ tử trong phủ, hoặc là Phùng thúc ở viện Ngọc Trần.
Nghĩ đến đây, Phú Quý lập tức nhớ tới tối nay đại thiếu gia Bùi Toản đang thưởng tuyết trong rừng mai… Chủ tử đã ở đó, thì Phùng thúc nhất định cũng ở đó!
Cậu ta cắn răng, xắn tay áo, nhổ hai cái vào lòng bàn tay.
Xoa xoa tay, tự cổ vũ bản thân, thiếu niên liền như gió dưới chân, thoáng chốc lao vào rừng.
Đêm trời tĩnh mịch, trăng sáng vạn dặm.
Bùi Toản bỗng nổi hứng tao nhã, muốn vào rừng ngắm mai.
Người Tạ gia biết được, tự nhiên bày đủ loại hoa đăng rực rỡ, trang hoàng cả rừng lạp mai, lấy cảnh tượng như cầu sao lửa cây để tận lực lấy lòng vị võ huân đô đốc quyền thế ngập trời này.