Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 40

Trước Sau

break

Bùi Toản uống một bầu “Thu lộ bạch” Đông Châu, tựa vào một cây lạp mai cành lá uốn lượn mà chợp mắt.

Có lẽ thật sự có chút mệt, áo choàng lông cáo trắng đen trên người y rơi lệch, trâm ngọc hơi lỏng, mái tóc dài như thác đổ xõa xuống vai lưng.

Hàng mi dài phủ tuyết, y bất động như tượng, nhìn từ xa, lại bớt đi vài phần hung bạo của võ tướng, thêm vào mấy phần phong cốt thanh nhã của văn thần.

Chỉ là, cảnh tĩnh lặng tốt đẹp ấy, rốt cuộc bị tiếng bước chân vội vã phá vỡ.

Mỹ cảnh bị quấy rầy, Bùi Toản khẽ nhấc mí mắt mỏng, lạnh lẽo nhìn về phía xa.

Tên gã sai vặt gầy gò Phú Quý đang liều mạng chạy tới.

Cậu ta trượt một cái quỳ sụp trước mặt Bùi Toản, dập đầu liên hồi: “Đại, đại thiếu gia, cầu ngài khai ân, cứu a tỷ của nô tài! A tỷ bị Lưu Thanh Sơn bắt đi rồi! Nô tài sợ a tỷ xảy ra chuyện, thực sự không còn cách nào mới dám cầu tới trước mặt ngài! Xin ngài thương xót, ra tay cứu người!”

Phú Quý không dám đắc tội Bùi Toản, nhưng tìm không thấy Phùng thúc, chỉ đành đánh cược một phen.

Chỉ tiếc, cậu ta không biết vị Bùi đại đô đốc giết người như ngóe này tàn nhẫn đến mức nào, nếu không phải tối nay tâm tình không tệ, người đầu tiên y ra tay, chính là bẻ gãy cổ cậu ta.

Bị quấy rầy mộng đẹp, Bùi Toản vốn đã bực bội, lại nghe một tên nô tài ngoại viện cũng dám đến quấy rầy, không khỏi cười lạnh: “Gan ngươi cũng lớn đấy, chỉ là chuyện ẩu đả giữa đám nô tài, cũng dám làm kinh động chủ tử trong phủ.”

Phú Quý dập đầu đến sưng cả trán, không còn cách nào, đã cầu thì chỉ có thể tiếp tục van xin: “Nô tài thực sự hết cách rồi! Kẻ ra tay là con của Lưu quản sự, không ai dám quản chuyện bẩn thỉu này! Nô tài không tìm được ai giúp, chỉ có thể cầu gia ra mặt trấn áp! Xin ngài! Nếu chậm thêm chút nữa, e rằng a tỷ sẽ xảy ra chuyện!”

A tỷ.

Ngón tay dài của Bùi Toản khẽ khựng lại, phượng mâu hơi khép: “Ngươi vừa nói… A tỷ ngươi tên gì?”

Phú Quý tuy không hiểu vì sao y hỏi như vậy, nhưng nắm được một tia hy vọng, lập tức lớn tiếng đáp: “Lâm Dung! A tỷ tên Lâm Dung! Là nha hoàn quét dọn ở ngoại viện!”

Choang.

Chén rượu vỡ nát.

Chén ngọc vốn mong manh, lại bị bóp nát trong tay Bùi Toản.

Vì muốn tránh Lưu Thanh Sơn, Lâm Dung trượt chân rơi xuống dòng sông băng giá chảy xiết.

Một tiếng “ầm” vang lên.

Bờ sông sóng dâng cuồn cuộn, bọt trắng chồng chất, âm thanh như sấm rền.

Hai tay nàng bị trói, tuy miếng vải nhét trong miệng đã bị nước cuốn trôi, nhưng nàng đã lạnh cóng, mất sức, không thể kêu cứu, cũng chẳng thể chống cự.

Giữa ngày đông giá rét, dòng sông không đóng băng, nhưng lẫn đầy vụn băng, nước lạnh thấu xương.

Chiếc áo bông hút nước trương phồng, quấn lấy thân thể nàng, kéo nàng chìm xuống nặng nề.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dung chợt cảm thấy thân tâm rã rời, mệt mỏi vô cùng.

Nàng sợ nước, từ nhỏ đã không biết bơi. Đệ đệ mới ba tuổi đã dám xuống sông mò cá, còn nàng chỉ dám xách giỏ tre đứng bên suối bắt cua, nhặt ốc. Bởi năm nàng ba tuổi, từng bị phụ thân ném xuống sông, suýt chết đuối.

Chuyện năm đó, nàng nhớ rõ ràng.

Năm ấy, đệ đệ ra đời. Trong nhà có nhi tử, phụ thân không muốn nuôi thêm “đứa con lỗ vốn”, bèn dùng một miếng kẹo mạch nha dụ nàng ra bờ sông chơi.

Đó là lần đầu tiên phụ thân mỉm cười với nàng, lần đầu tiên dẫn nàng ra ngoài chơi.

Nàng còn mang lòng kính mến phụ thân, không hề nghi ngờ, cho đến khi bị ông ta đè đầu nhấn xuống nước. Dù nàng khóc lóc, giãy giụa, run rẩy thế nào, ông ta cũng không hề lay động.

Nàng suýt chết đuối, may mà một bà lão giặt đồ bên sông la lên, gào lên nhắc nhở: “Nha đầu chết oan sẽ mang oán khí, sẽ theo người về nhà, nhi tử ngươi vừa sinh, bát tự nhẹ, cẩn thận vong hồn đòi mạng.”

Phụ thân vì bảo vệ nhi tử, nửa tin nửa ngờ buông tay. Nàng nhân cơ hội hớp lấy không khí, hoảng loạn bò lên bờ, giữ được một mạng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương