Từ đó, nàng ghi nhớ lời ấy trong lòng. Nàng sinh ra là vì đệ đệ, mạng nàng không đáng giá.
Vì vậy, ngày phụ thân bán nàng cho bọn buôn người để nuôi đệ đệ, nàng không hề khóc. Nàng không thấy đau lòng, cũng không cảm thấy tủi thân. Rõ ràng tuổi còn nhỏ, nhưng trong lòng đã gánh vác nặng nề.
Kể từ khi bước chân vào Bùi phủ, món nợ nàng nợ gia đình, coi như đã trả xong.
…
Tay chân nàng tê cứng, toàn thân lạnh buốt, run rẩy không ngừng. Nước sông u tối như vực sâu, nuốt trọn lấy nàng. Nàng không ngừng chìm xuống… Sắp mất mạng tại nơi đây.
Đúng lúc ấy, nơi eo nàng bỗng bị siết lại, một sợi dây dẻo dai như rắn nước quấn lấy vòng eo mảnh khảnh. Chỉ một cái giật nhẹ, nàng đã bị một lực lớn kéo thẳng lên bờ.
Bóng tối hỗn độn dưới đáy sông tan biến, nàng như từ âm phủ hoàn hồn trở lại.
Một roi dài kéo nàng khỏi mặt nước, cả người nặng nề rơi phịch xuống nền tuyết.
Tư thế nàng chật vật, toàn thân đau nhức, nhưng may mà giữ được mạng sống.
Nàng giãy giụa một lúc, lồng ngực phập phồng dữ dội, rồi nằm sấp xuống đất, ép mình nôn ra thứ nước sông tanh mặn đã nuốt vào.
Nàng không muốn chết. Nàng còn muốn sống để rời khỏi Bùi phủ.
Phía sau, người cầm roi thu lại trường tiên, chậm rãi bước tới. Sợi dây thừng trói tay nàng cũng bị người ấy dùng dao găm cắt đứt.
Được tháo trói, nàng thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Nàng thở dốc, hai tay mềm nhũn chống xuống đất, bản năng sinh tồn thúc ép nàng móc họng, nôn hết nước bẩn ra ngoài.
Toàn thân nàng ướt sũng, dáng vẻ tơi tả.
Khuy áo bông đã đứt, vạt áo bị nước cuốn bung ra.
Dây buộc tóc mất từ lúc nào, mái tóc đen ướt sũng xõa tung, phủ xuống lưng, miễn cưỡng che lấy bờ vai tròn đầy.
Chưa kịp đứng dậy, một làn đàn hương nhàn nhạt từ xa đến gần đã quấn lấy chóp mũi nàng.
Mấy ngón tay thon dài mang hơi ấm đặt lên vai nàng, không cho nàng phản kháng, ấn nàng xuống, ngăn nàng đứng dậy.
Nàng cứng đờ.
Cảm nhận được đầu ngón tay nam nhân miết lên làn da ướt lạnh của mình, để lại cảm giác mập mờ kỳ dị.
Một chuỗi hạt lạnh lẽo khẽ chạm vào gáy nàng, áp sát cột sống, lăn qua lăn lại bên cổ áo…
Môi nàng tái nhợt, run rẩy không thôi.
Nàng ngơ ngác quay đầu… Đập vào mắt nàng là một đôi mắt phượng sâu thẳm, lạnh lẽo.
Là Bùi Toản.
Đại thiếu gia đã cứu nàng.
Đầu óc nàng mơ hồ, bị lạnh đến mức không thể suy nghĩ, chỉ như con chim sẻ nhỏ run rẩy, mặc cho y dò xét, đánh giá.
Nhưng Bùi Toản không nhìn nàng, chỉ thong thả dùng hai ngón tay lần theo sau vai nàng.
Y nhìn thấy… Cái bớt đỏ tươi như hoa mai.
Có lẽ thấy nàng sắp chết cóng, hiếm khi y sinh ra chút lòng thương hại.
Y cởi áo choàng hồ ly trên người, phủ lên thân thể nàng đang y phục xộc xệch.
Trong chớp mắt, cô nương để lộ vai trần được y bọc kín trong lớp áo dày nặng.
Hương đàn nồng đượm nhiễm lên người nàng, tay chân nàng dần ấm lại, quanh thân tràn ngập khí tức thanh nhã của y.
Lớp áo choàng mềm mại truyền đến từng luồng ấm áp, như muốn làm tan băng thân thể nàng.
Phía xa, Lưu Thanh Sơn thấy nàng được cứu, đã sợ đến hồn bay phách lạc, quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu.
“Đại thiếu gia minh xét! Dung nhi và nô tài tình đầu ý hợp, vốn đã có ý thành thân. Chuyện vừa rồi rơi xuống nước, chỉ là hai người chúng ta đùa giỡn bên bờ sông mà thôi…”
Hắn ta quỳ lạy xin tha, miệng lưỡi trơn tru, trắng đen đảo lộn.
Trong phủ, chuyện hạ nhân thành thân vốn không phải đại sự, thường thấy nha hoàn ngoại viện được gả cho người trong phủ.
Nô bộc thành thân với nhau, sinh con đẻ cái trong phủ, những đứa trẻ ấy được gọi là gia sinh tử. Vì từ nhỏ đã được chủ nhà dạy dỗ, nên loại nha hoàn, gã sai vặt này, chủ tử dùng cũng yên tâm hơn.
Lưu Thanh Sơn muốn rũ sạch liên can khỏi chuyện này, bất đắc dĩ mới dùng hạ sách ấy, chỉ mong Lâm Dung đủ thông minh, đừng mở miệng phản bác. Nếu chọc giận đại thiếu gia, e rằng cả hai đều không gánh nổi hậu quả!