Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 43

Trước Sau

break

Cận kề cái chết, hắn ta hoảng loạn, không hiểu, sợ hãi, kêu thảm thiết, ôm cổ bò lê tới, định nắm lấy vạt áo nàng: “Cứu… Cứu ta…”

Lâm Dung cũng sững sờ.

Đây là lần đầu nàng thấy cảnh giết người, quá đẫm máu, quá chấn động.

Nàng như mất đi tiếng nói, không thốt nên lời.

Nàng trơ mắt nhìn hắn vùng vẫy cầu sinh, bò về phía mình.

Nhưng chưa kịp tới gần, một chiếc giày đen đã lặng lẽ giẫm lên bàn tay nhuốm máu của hắn ta.

Rắc.

Bùi Toản giẫm nát từng đốt ngón tay hắn ta, ngăn hắn quấy nhiễu nàng.

“Ngươi nên cầu xin… Gia.”

Hắn ta ngẩng đầu, như con kiến hèn mọn, ngơ ngác nhìn y.

Bùi Toản cúi đầu, vẻ mặt dường như còn mang chút thích thú, mái tóc đen rủ xuống.

Nam nhân môi hồng răng trắng, eo thon tóc đẹp, áo bào bay nhẹ, dưới ánh trăng như thể Phật giáng trần. Nhưng bàn chân đang giẫm lên thân xác kia lại dần dần tăng lực.

Y ra tay tàn nhẫn, hạ thủ không chút lưu tình. Lưu Thanh Sơn hoàn toàn mất đi khả năng nói.

Hắn ta tự biết không còn đường cứu vãn, chỉ có thể trơ mắt nhìn máu của mình chảy tràn khắp đất.

Đêm trăng càng thêm tĩnh lặng.

Toàn bộ sinh cơ của Lưu Thanh Sơn dần tiêu tán. Đồng tử hắn ta tán loạn, đau đớn vô cùng, cứ thế thê thảm chết trong đêm vắng lặng.

Bùi Toản thong thả thu chân, trầm giọng hỏi Lâm Dung: “Đã hả giận chưa?”

Sắc mặt Lâm Dung trắng bệch như giấy, nàng không dám nhìn y, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.

Nàng biết, đại thiếu gia không làm gì sai.

Lưu Thanh Sơn tội đáng muôn chết, Bùi Toản là đang trừng ác dương thiện.

Thế nhưng, y chỉ khẽ cong môi, tiện tay ném dao, đã giết chết một tên nô bộc ngay tại chỗ, thủ đoạn rốt cuộc vẫn quá mức tàn nhẫn.

Cũng đến lúc này, Lâm Dung mới hoàn toàn hiểu rõ hai lần y hỏi nàng, đều không phải muốn trưng cầu ý kiến của nàng.

Bùi Toản chẳng qua nổi hứng, thấy thú vị, cố ý trêu đùa người khác.

Trong lòng y, từ sớm đã mang sẵn một niệm sát ý điên cuồng.

Lâm Dung trải qua một phen sợ hãi, cổ họng dâng lên vị chua, lại muốn nôn. Nhưng nàng đã không còn gì để nôn ra, cái lạnh ngấm nước lại dâng lên tận tim phổi.

Tầm nhìn của nàng dần mờ đi, cứ thế ngã sấp xuống, bất tỉnh.

Phú Quý thấy vậy, hoảng hốt kêu lớn: “Dung tỷ tỷ!”

Tuy cậu ta gầy nhỏ, nhưng cũng là thiếu niên mười lăm tuổi, cõng một cô nương yếu ớt như nàng vốn chẳng thành vấn đề.

Nhưng còn chưa kịp chạm vào Lâm Dung, một bóng dáng cao lớn đã chắn ngang trước mặt.

Phú Quý bị cánh tay rắn chắc của nam nhân hất ra, lảo đảo lùi hai bước, ôm ngực đau nhói mà ngỡ ngàng.

Bùi Toản coi như không thấy, chỉ đưa tay kéo cánh tay mảnh mai của Lâm Dung, lại vòng tay ôm lấy eo nàng, vững vàng ôm cả người vào lòng.

Lâm Dung dính gió, ngấm nước, vết thương trên trán sưng đỏ, nổi lên một khối máu bầm. Mái tóc đen ướt sũng như rắn uốn lượn, rủ xuống bên má, thậm chí còn vướng vào đôi môi tái nhợt của nàng, trông thật đáng thương.

Bùi Toản bẻ cằm nhọn của nàng lại, cong ngón tay vén đi sợi tóc đen kia.

Có lẽ tóc dính vào vết thương trên trán, mà y lại không biết nhẹ tay, động tác ấy khiến nàng đau, đến mức trong lúc hôn mê cũng khẽ rên một tiếng.

Bùi Toản nheo mắt phượng, trầm ngâm đánh giá Lâm Dung.

Nữ tử này quả thật tàn nhẫn với chính mình, ngay cả việc hủy dung cũng không sợ. Tâm tính như vậy, lại khiến y nảy sinh vài phần hứng thú.

Ngay từ lần chạm mặt ở ngoại viện, Bùi Toản đã nhận ra nàng chính là nha hoàn đêm đó từng hầu hạ y.

Y án binh bất động, chẳng qua muốn hiểu rõ… Vì sao nàng lại không cần vinh sủng ngập trời, mà cố chấp quay về góc xó ngoại viện làm việc nặng, còn vì tránh thai mà còn cố tình mua thuốc về uống.

Là do nàng thân phận thấp hèn, tự biết mình không dám trèo cao, hay một kẻ nô tỳ thân phận nhỏ bé, lại dám sinh kiêu ngạo, không biết sống chết mà chọn lựa chủ tử?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương