Bùi Toản nghĩ mãi không ra, bèn bế Lâm Dung lên ngựa. Khi một tay nắm cương, chuỗi Phật châu gỗ Bồ đề trên cổ tay y bị gió thổi lắc lư, lạnh lẽo đập vào trán nàng.
Một màn này khiến Phú Quý nhìn mà trợn tròn mắt.
“Chuyện… Chuyện gì vậy?” Thiếu niên ngây người hồi lâu, mới dám chậm chạp chạy theo sau đại thiếu gia.
Nếu là trước đó, Phú Quý còn có thể tự lừa mình rằng Bùi Toản ra tay giúp chỉ là nhất thời nổi lòng tốt.
Nhưng giờ đây, y là người quyền quý kiêm quân triều đình, lại chịu hạ mình đích thân bế một nha hoàn về viện… Nhìn sao cũng thấy có ẩn tình.
Trong chớp mắt, Phú Quý nhớ lại chuyện trước đó.
Ở rừng mai, khi nghe đến cái tên “Dung tỷ tỷ”, sắc mặt Bùi Toản lập tức trầm xuống… Rõ ràng y biết Lâm Dung!
Chẳng lẽ đại thiếu gia và Dung tỷ tỷ… Thực sự có quan hệ riêng?
-
Giấc ngủ này của Lâm Dung không hề yên ổn. Lúc thì cảm thấy trên mặt có vật gì đó lạnh lạnh lướt qua, lúc lại ngửi thấy mùi đàn hương thanh đạm dần trở nên nồng đậm.
Ánh nến trong phòng sáng rực, khiến mắt nàng đau nhói, nàng chậm rãi tỉnh lại.
Không ngờ mình lại đang nằm trên một chiếc tháp mỹ nhân lót đệm mềm, cánh tay trắng đặt trên tấm chăn mỏng, bên bàn còn có một người ngồi đó.
Lâm Dung định thần nhìn kỹ, người kia tóc đen áo xanh, vai rộng eo thon, dung mạo tuấn tú… Thế mà lại là Bùi Toản!
Nàng giật mình, cơn buồn ngủ tan đi hơn nửa, nhất thời không để ý mà lăn từ trên tháp xuống.
Ngã đau, nàng cũng không dám kêu.
Nàng quỳ bò lại gần, run rẩy gọi: “Đại… Đại thiếu gia…”
“Tỉnh rồi à?” Bùi Toản đang xem quân vụ từ Du Châu gửi tới, không liếc mắt nhìn nàng, chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ vào bát canh gừng trên bàn tử đàn: “Uống đi.”
Lâm Dung không dám trái lệnh, vội bưng bát canh gừng đã nguội, uống một hơi cạn sạch.
Nàng dần tỉnh táo, chỉ thoáng nghĩ đã hiểu toàn bộ sự việc, ắt là nàng kiệt sức ngất trong tuyết, lại được Bùi Toản đưa về.
Y vốn có thể mặc nàng sống chết, vậy mà vẫn ra tay cứu giúp… Nghĩ như vậy, dù Bùi Toản có tàn nhẫn, cũng xem như là người tốt.
Trong lòng nàng hơi an, bèn dập đầu cảm tạ: “Đa tạ đại thiếu gia tương trợ, ân tình của ngài, nô tỳ suốt đời không quên.”
“Chỉ là tiện tay.” Bùi Toản dường như đang bận quân vụ, thản nhiên đáp một câu, không để ý đến nàng nữa.
Lâm Dung không biết chữ, nhưng cũng biết chủ tử bận rộn công vụ ngày đêm, vô cùng vất vả.
Nàng không dám quấy rầy, thức thời xin cáo lui.
Bùi Toản phất tay, cho phép.
-
Lâm Dung bước từ phòng đại thiếu gia ra, nhớ lại tiền căn hậu quả, biết rõ đêm nay Phú Quý đã lập công lớn.
Nàng lập tức đi tìm Phú Quý, cảm tạ: “Đêm nay đa tạ đệ cầu được đại thiếu gia giúp ta, nếu không ta thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì…”
Nghĩ đến sự điên cuồng của Lưu Thanh Sơn, nàng vẫn còn sợ hãi, không khỏi run lên.
Phú Quý gãi đầu cười ngốc, an ủi nàng: “Trước kia ta bị đánh, cũng là a tỷ ra mặt cứu ta, chút việc này có đáng gì? Ta vẫn nhớ lúc trước ta bị phạt quỳ ở ngoại viện, a tỷ sợ ta bị lạnh, nửa đêm còn lén lấy bánh màn thầu cho ta ăn, còn mang canh dê nóng cho ta nữa.”
Phú Quý sẽ không bao giờ quên khi cậu ta bị phạt trong phủ, không người thân thích, không ai giúp đỡ, Lâm Dung vẫn dám mạo hiểm nguy cơ bị Lưu quản sự để ý, cố tình mang bánh nóng đến. Thậm chí nàng còn đem bát canh thịt dê hiếm hoi của mình, từng muỗng từng muỗng đút cho cậu ta, khi tay cậu ta lạnh cứng đến mức không cầm nổi thìa.
Phú Quý không hiền lành như Lâm Dung, cậu không đối xử tốt với tất cả mọi người. Cậu ta là kẻ biết tùy cơ ứng biến, hiểu cách leo lên.
Nhưng ân tình của Lâm Dung, cả đời này, người duy nhất cậu ta tuyệt đối không phản bội cũng chỉ có nàng.
Phú Quý nghĩ đến thi thể vừa được đưa về biệt viện, trong lòng thấp thỏm bất an. Lưu quản sự biết tin nhi tử chết ắt sẽ làm ầm lên, lát nữa e là còn một phen náo loạn nữa.