Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 46

Trước Sau

break

Hai mắt Lâm Dung ngây ra, Phùng thúc còn tưởng nàng bị dọa cho ngốc đi, trong lòng không khỏi sinh thương xót.

Ông ta thở dài, an ủi: “Lưu Thanh Sơn tội ác nặng nề, tự mình gây họa, bị thiên nhân Bồ Tát thu đi, không liên quan đến ngươi. Thôi được rồi, Dung nha đầu, thu xếp y phục, theo ta đến viện đại thiếu gia đi! Mấy lần trước ngươi bày bữa tinh tế, hầu hạ tận tâm, đại thiếu gia rất vừa ý, đặc biệt sai ngươi sau này đến đại phòng làm việc.”

Phùng thúc đích thân đến ngoại viện đón người, đủ thấy ông ta coi trọng Lâm Dung.

Trong chốc lát, sắc mặt đám nô bộc đứng xem đều thay đổi, ai nấy đều ghen tị nhìn nàng, thầm nghĩ nàng đúng là thời vận xoay chuyển, từ chim sẻ hóa phượng hoàng!

Ngay cả Triệu bà bà cũng hãnh diện, cười nắm tay Lâm Dung: “Nha đầu ngốc, còn không mau cảm tạ Phùng quản sự đã dìu dắt? Được vào viện Ngọc Trần làm việc, thể diện biết bao, con phải nắm chắc cơ hội này.”

Môi anh đào của Lâm Dung khẽ động, sắc mặt tái nhợt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói với Phùng thúc: “Đa tạ Phùng quản sự chăm sóc… Nô tỳ nhất định sẽ tận tâm hầu hạ đại thiếu gia, không dám lơ là nửa phần.”

Phùng thúc nghe vậy vô cùng hài lòng, mỉm cười hiền hòa với nàng: “Được rồi, không cần khách sáo nữa, mau thu dọn đồ đạc, đến trước mặt đại thiếu gia tạ ân đi!”

“Vâng… Nô tỳ đi ngay.”

Chỉ chừng một nén hương, Lâm Dung lại được Phùng thúc dẫn vào phòng ngủ của Bùi Toản.

Trong phòng dựng một tấm bình phong sơn đen chạm hoa trúc mai, sáu cánh bình phong mở rộng, ngăn cách với khung giường hoa văn lá liễu.

Bên bàn sách đặt một chậu đá ngọc hình hoa sen khô mang ý vị thi ca, hai cành sen cao thấp đan xen lay động, bóng hoa lá hắt lên ánh nến, chiếu lên đôi mày thanh tú hơi cúi của Bùi Toản, càng thêm phần tịch mịch cô thanh.

Nam nhân phê duyệt mấy cuộn quân báo khẩn, lại tiện tay thả một con chim ưng đen đưa tin bay đi.

Bận rộn hồi lâu như vậy, Bùi Toản mới chú ý đến Lâm Dung đang đứng chờ phía dưới, y chậm rãi lên tiếng: “Quay lại rồi à.”

Chỉ mấy chữ ít ỏi, lại khiến Lâm Dung sinh ra một ảo giác mơ hồ… Như thể mọi chuyện của nàng đều nằm trong tay y, y đã sớm đoán nàng sẽ quay lại.

Lâm Dung cúi đầu thuận mắt: “Vâng, Phùng quản sự bảo nô tỳ đến thỉnh an đại thiếu gia, không biết ngài có dặn dò gì không?”

Bùi Toản không ngẩng đầu, dường như chẳng mấy hứng thú với nàng, chỉ thản nhiên nói: “Chỗ ta không cần người hầu hạ, lui xuống đi. Còn chuyện sắp xếp ban đêm, ngươi đi tìm nha hoàn tên Lục Châu, bảo nàng ta sắp xếp là được.”

Không biết nghĩ đến điều gì, Bùi Toản chợt cong môi, ý cười lạnh nhạt: “Xem ra hai người các ngươi quen biết, tình như tỷ muội, nàng ta ắt sẽ chăm sóc ngươi nhiều hơn.”

Lời này vừa dứt, dù Lâm Dung có bình tĩnh đến đâu, cũng bị câu nói đầy ẩn ý ấy dọa toát mồ hôi lạnh.

Nàng sởn gai ốc, cánh mũi lấm tấm mồ hôi, trên tay không ngừng nổi lên từng lớp da gà.

Lâm Dung không khỏi suy nghĩ lung tung, nghi ngờ liệu Bùi Toản có phải đã sớm biết nàng chính là nha hoàn đêm đó hầu hạ hay không… Có phải y cố ý giữ nàng lại trong viện Ngọc Trần?

Nhưng ngoài chuyện đó ra, Bùi Toản cũng không tỏ ý muốn truy cứu hay hỏi tội Lâm Dung, khiến nàng nhất thời chẳng hiểu ra sao.

Lòng dạ Lâm Dung rối bời, nàng khom người cáo lui.

Đến khi bước vào màn đêm tuyết trắng mịt mùng lần nữa, nàng mới bị gió đông lạnh buốt làm cho tỉnh táo hẳn lại.

Lâm Dung không thể chắc Bùi Toản có biết chuyện hay không, nhưng nàng đã nghĩ kỹ, chỉ cần nàng không chướng mắt y, cũng không bị y thu làm thiếp, thì nàng vẫn còn cơ hội chuộc thân rời phủ.

Chẳng qua nàng chỉ là một nha hoàn làm việc nặng ở ngoại viện, thật không đáng để vị Bùi đại đô đốc quyền thế ngập trời kia đặc biệt ban cho một vị trí thiếp thất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương