Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 47

Trước Sau

break

Bùi Toản không nhắc tới, nàng cũng xem như không biết, cứ yên ổn qua nửa tháng này trước đã.

Nửa tháng sau, khi Bùi Toản lên kinh báo chức, cũng chính là ngày nàng chuộc thân rời khỏi Bùi phủ.

Nghĩ đến đây, Lâm Dung thở phào nhẹ nhõm.

Hiện giờ, kế sách duy nhất là tích cóp thêm tiền, sớm ngày chuộc thân, rời khỏi Bùi phủ.

Trong lòng Lâm Dung lại bừng lên hy vọng, nàng sẽ kiên nhẫn chờ đến ngày được tự do.

Dù sao, sau chuyện của Lưu Thanh Sơn, nàng đã rút ra quá nhiều bài học, cũng chịu quá nhiều sợ hãi.

Lâm Dung không muốn tiếp tục làm nô làm tỳ thêm nữa.

Các đại nha hoàn hầu hạ ở các viện trong Bùi phủ đều có một gian phòng riêng.

Hai ngày nay ở tạm biệt viện Tạ gia, Lục Châu không tìm được phòng trống cho Lâm Dung ngủ, chỉ đành gọi nàng đến ở chung.

Trong viện Ngọc Trần không có nhiều nha hoàn làm việc, chỉ có mỗi Lục Châu hầu hạ trong viện, lại thêm Bùi Toản không thích người khác hầu cận, khiến mỗi lần Lục Châu dọn tro lò, đưa y phục, đều phải tranh thủ lúc y không có trong viện mới dám làm.

Giờ thì tốt rồi, có thêm một tiểu tỷ muội quen biết, Lục Châu cũng không cần ngày ngày nơm nớp lo sợ nữa.

Hai nha hoàn tắm rửa xong, nằm trên giường kề chân mà ngủ.

Lục Châu là người lớn lên trong trạch viện, tinh ranh hiểu đời, nghĩ đến những chuyện hôm nay, bèn trêu ghẹo: “Ta thấy đại thiếu gia thông minh lắm, nói không chừng đã phát hiện muội chính là tiểu nha đầu đêm đó rồi.”

Nghe vậy, Lâm Dung mặt ủ mày chau thở dài: “Thôi đừng… Ta còn mong sau này có ngày rời phủ nữa.”

Lục Châu không ngờ nàng vẫn cố chấp như vậy, nhưng người có chí riêng, nàng cũng không nói thêm, chỉ an ủi Lâm Dung đã sợ hãi cả ngày một câu.

“Nhưng muội cũng yên tâm, nếu muội thật muốn chuộc thân rời phủ, nửa tháng này cứ hầu hạ cho tốt, đừng chọc giận đại thiếu gia, chắc không ai cản được muội đâu… Ta nghe nói đại thiếu gia và đại phu nhân không hòa thuận, sẽ không mang người của Bùi phủ đi theo.”

Đôi mắt hạnh của Lâm Dung lập tức sáng lên: “Thật sao?”

“Đương nhiên rồi, không tin muội xem, lần này đại thiếu gia về viện Ngọc Trần, có dùng người của Bùi phủ đâu, chỉ có hai chúng ta, cũng đã là đặc ân rồi. Với lại, nếu ngài thật sự nhận ra muội, sao lại không nhắc chuyện nạp thiếp? Nghĩ mà xem, đêm đó hứng lên muốn cho muội một danh phận, sau tỉnh táo lại thấy không đáng, nên lặng lẽ bỏ qua thôi.”

Lục Châu nhìn Lâm Dung với ánh mắt thương cảm, sợ những lời thẳng thắn này làm tổn thương lòng tự trọng của nàng.

Dù sao ai cũng biết thân phận nô tỳ thấp hơn nữ nhi nhà lành một bậc, đến tư cách làm thiếp cho Bùi Toản cũng chưa chắc có.

Thấy Lâm Dung còn ngây ngốc, Lục Châu lại dặn dò thêm: “Lời nam nhân nói trên giường đều không thể tin, muội phải nhớ kỹ, kẻo sau này lại bị người ta lừa nữa.”

Lâm Dung liên tục gật đầu, đến lúc này mới thật sự yên tâm.

Bùi Toản tâm tư sâu kín, đa nghi, lại có hiềm khích cũ với Thẩm thị, không tin người do bà ta để lại. Những nô bộc có thể theo y đến phủ đô đốc hầu hạ, đều là tâm phúc do chính tay y đào tạo.

Lâm Dung lớn lên trong Bùi phủ, dĩ nhiên không nằm trong số đó.

-

Sau lần rơi xuống nước hôm ấy, quả nhiên Lâm Dung bị nhiễm lạnh phát sốt, may mà uống mấy thang thuốc, bệnh dần thuyên giảm.

Đợi khi nàng khỏi hẳn, đã là hai ngày sau, các chủ tử Bùi gia cũng kết thúc chuyến vui chơi ở biệt viện Tạ gia, cùng nhau trở về Bùi phủ.

Trở lại viện Ngọc Trần, Lục Châu sắp xếp cho Lâm Dung một gian phòng, nằm gần hậu trạch, tuy sát kho chứa đồ, nhưng được cái yên tĩnh hẻo lánh, Lâm Dung không có gì không hài lòng.

Đây là lần đầu tiên nàng có phòng riêng, nhìn gì cũng thấy mới mẻ.

Dù biết chỉ ở tạm nửa tháng, Lâm Dung vẫn ra phố mua vài thước vải hoa vụn, may một tấm màn che giường, lại lau dọn bàn ghế trong ngoài, gấp y phục cũ cất vào tủ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương