Cuối cùng cũng đến giờ tan làm. Cả nhà Triệu Kiến Bình xách theo dụng cụ, lẫn trong đám người cùng đi về làng.
Toàn thân Vương Thúy Lan đau nhức, cổ họng khô rát như bốc lửa, mặt mày ủ rũ, nhỏ giọng than thở với Triệu Kiến Bình: “Lâm Thư cũng không biết mang cho chúng ta ít nước, nó hôm nay thấy có gì đó lạ lạ.”
“Lạ gì mà lạ, nó thích Phúc Sinh như vậy, nghe tin con trai không còn nữa, trong lòng chắc cũng khó chịu lắm. Buồn còn không kịp, lấy đâu ra tâm trí mà nghĩ tới chuyện mang nước cho chúng ta.”
Vương Thúy Lan cũng đồng tình với chồng. Lâm Thư yêu con trai bà ta như sinh mệnh, chuyện này đúng là cú sốc lớn với cô.
Triệu Linh Linh đưa tay gãi cổ bị nắng thiêu rát, ngứa râm ran, nhăn nhó hết cả mặt mày: “Cái kiểu lao động này đúng là chẳng dành cho người sống. Ngày mai nói gì con cũng không làm nữa. Tay con bị xẻng làm phồng cả mấy chỗ, rướm máu luôn rồi đây này.”
Thấy tay con gái nổi đầy bọng nước, Vương Thúy Lan liền dỗ dành: “Lát nữa về đến nhà, đưa tay cho Lâm Thư xem, để nó biết con vất vả thế nào. Nó thương con như vậy, chắc chắn ngày mai không nỡ ở nhà nghỉ ngơi nữa đâu. Vậy thì chúng ta cũng đỡ phải ra đồng.”
Nghe mẹ nói vậy, lông mày Triệu Linh Linh mới giãn ra đôi chút.
Vừa về đến nhà, Triệu Linh Linh đã bắt đầu than vãn với Lâm Thư: “Chị dâu, hôm nay em mệt muốn chết. Cổ thì bị nắng làm rát cả lên, đau rát từng mảng. Còn tay em nữa, chị nhìn xem, phồng cả lên, rướm máu rồi.”
Lâm Thư nhìn tay cô ta chi chít bọng nước, chỉ nghĩ trong lòng: Đáng đời. Mới có vậy thôi mà than, khổ còn dài dài đấy.
“Không sao đâu, làm vài lần là quen thôi. Chị mới đầu làm, tay cũng toàn là bọng nước đấy nhưng cũng chịu được cả thôi. Đi rửa tay rồi ăn cơm đi.”
Triệu Linh Linh đứng sững tại chỗ.
Chị dâu không phải nên quan tâm cô ta, nói cô ta vất vả lắm sao? Sao lại làm như chẳng có liên quan gì, đến nhìn còn chẳng buồn nhìn?
Không được quan tâm như tưởng tượng, Triệu Linh Linh có phần hụt hẫng. Cô ta đã đói lả từ lâu nên cũng không nghĩ nhiều nữa mà vội vàng đi rửa tay.
“Không phải bảo con ở nhà nghỉ ngơi sao? Sao còn nấu cơm rồi? Mẹ còn tính về tự nấu đấy.” Vương Thúy Lan nói trái với lòng.
Lâm Thư đáp thẳng: “Con có làm gì nhiều đâu.”
Họ cứ tưởng Lâm Thư chỉ nói khách sáo. Đến khi rửa tay xong, nhìn thấy mâm cơm trên bàn thì cả nhà đều sững người. Triệu Linh Linh cau mày, không tin nổi mà nhìn Lâm Thư: “Chị dâu, đây là cơm chị nấu á? Nước cơm kia là từ trưa còn dư đúng không? Lỏng thế này còn uống được à?”
Vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng bắt đầu nhăn mặt. Từ ngày Lâm Thư về làm dâu, nhà này chưa bao giờ lo chuyện ăn không đủ no. Không thể nói bữa nào cũng có món xào, nhưng ít nhất bữa trưa cũng có món ngon.
Lâu lắm rồi họ mới thấy mâm cơm đạm bạc đến vậy. Ăn quen đồ ngon rồi, giờ gặp đồ dở thì đúng là nuốt không trôi.