“Uống được mà. Nhà người ta nấu cơm sáng còn phải ăn cả ngày đấy. Bây giờ lương thực quý như vàng, đâu thể đổ hết vô thùng rác được.” Lâm Thư mỉm cười.
Rồi cô quay sang nói với vợ chồng Triệu Kiến Bình: “Bố, mẹ. Bây giờ Phúc Sinh không còn nữa, sau này nhà mình chỉ có thể dựa vào chính mình thôi. Không thể sống như trước kia được nữa. Phải tiết kiệm, phải siêng năng làm việc để kiếm thêm điểm công. Có như vậy sau này bố mẹ về già mới có cái để dựa vào. Con phải nghĩ cho tương lai sau này của bố mẹ nữa.”
Làm lụng cả buổi trời mệt rã rời, bụng đói cồn cào, cứ tưởng về nhà được ăn bữa ra trò. Tuy có hơi thất vọng, nhưng họ cũng phải thừa nhận những lời Lâm Thư nói là có lý. Hơn nữa, họ cũng chưa từng nghi ngờ lòng tốt của cô.
Vương Thúy Lan nhìn Triệu Linh Linh: “Chị dâu của con nói đúng đấy, ăn cơm thì đừng kén cá chọn canh. Con còn phải đi học, bố mẹ thì mỗi ngày một già đi, trong nhà còn bao nhiêu chỗ cần tiêu tiền. Con năm nay mười bốn tuổi rồi, cũng nên biết điều một chút.”
Triệu Linh Linh bĩu môi, mặt mày đầy vẻ không phục nhưng cũng chẳng phản bác được gì, chỉ đành cầm bát lên uống một ngụm.
“Phì.”
Chưa kịp nuốt đã phun hết xuống đất, ghét bỏ đẩy bát sang một bên: “Con không ăn nữa, nước cơm này không những loãng mà còn bị thiu rồi.”
Hai vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng uống một ngụm rồi lập tức nhíu mày. Vương Thúy Lan vừa định lên tiếng thừa nhận cơm đúng là bị thiu nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Lâm Thư cắt lời.
“Sao lại thế được? Để con thử xem.” Lâm Thư nói xong liền cầm bát uống một ngụm nhỏ.
“Không sao đâu, chỉ hơi có chút mùi thôi, không ảnh hưởng gì. Bố, mẹ, trước đây lúc hai người còn không có cơm ăn, chắc chắn từng ăn cả những món còn tệ hơn thế này ấy chứ.”
Lâm Thư đặt bát xuống, nhìn về phía hai vợ chồng Triệu Kiến Bình. Vương Thúy Lan lập tức nghẹn lời. Lâm Thư nói toàn là sự thật, trước khi gả vào nhà này, đến ăn no còn không dám mơ, đồ ăn bị thiu thì đã sao? Dù có mốc meo cũng phải ăn cho bằng hết.
Triệu Linh Linh tức đến mức đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Con không ăn nữa. Con muốn pha mạch nha tinh uống.”
Nói rồi chạy thẳng vào phòng của Vương Thúy Lan để tìm mạch nha tinh.
Vương Thúy Lan cười cười: “Tiểu Thư à, Linh Linh vẫn là trẻ con, đang tuổi lớn. Bọn ta ăn gì cũng được, nhưng không thể để con bé ăn mấy thứ này.”
Lâm Thư ngồi xuống bên bàn: “Mẹ, con đối xử với Linh Linh thế nào, bố mẹ còn lạ gì? Có cái gì ngon, con còn chưa ăn đã chừa phần cho nó. Nhưng bây giờ tình hình khác rồi. Linh Linh đã mười bốn tuổi, cũng đã là thiếu nữ rồi. Con bé không chịu làm việc, đồ ăn dở thì chê, suốt ngày chỉ muốn ăn ngon. Chúng ta không thể để nó quen thói ăn ngon lười làm được, sau này ra ngoài mà mang tiếng, ai dám cưới nó chứ? Con nói ra những lời này cũng là vì muốn tốt cho nó, mong mẹ hiểu cho tấm lòng của con.”