Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 12

Trước Sau

break

Từng câu từng chữ của Lâm Thư đều có lý, khiến vợ chồng Triệu Kiến Bình không thể phản bác, nhưng trong lòng lại thấy khó chịu. Triệu Linh Linh vào phòng bố mẹ, mở tủ ra định lấy mạch nha tinh. Nhưng phát hiện chỗ để đồ bổ trống trơn, vốn dĩ còn có cả đồ hộp đào vàng, táo gai cũng không thấy đâu nữa.

Cô ta không hiểu chuyện gì xảy ra mà vội chạy ra khỏi phòng: “Mẹ ơi, trong tủ chẳng còn gì cả.”

Vương Thúy Lan nghe xong liền đứng bật dậy, mấy thứ đó là do Lâm Thư mua để bồi bổ cho họ mà.

“Sáng nay mẹ còn thấy vẫn ở trong đó mà? Sao lại không còn nữa.” Vừa nói vừa đặt đũa xuống định đi kiểm tra.

“Mẹ ơi, mấy thứ đó con cất đi rồi.” Lâm Thư lên tiếng.

Cả nhà đều quay sang nhìn cô, Vương Thúy Lan không hiểu: “Cất đi rồi?”

Lâm Thư sớm đã đoán được phản ứng của họ, cho nên điềm nhiên nói: “Mẹ, vừa rồi mẹ chẳng bảo phải tiết kiệm sao? Mấy thứ đó đắt lắm, không thể ăn suốt được đâu. Con cất hết rồi, để dành đến dịp lễ tết thì mang ra ăn.”

Vương Thúy Lan không hiểu, rõ ràng trong nhà không thiếu tiền nên hoàn toàn có thể sống sung túc, sao cứ phải sống kham khổ như vậy. Trong lòng thì nghĩ thế, nhưng miệng lại không dám nói, dù gì thì cuộc sống hiện tại của họ cũng đều nhờ vào Lâm Thư.

Những lời bà ta không tiện nói ra lại bị con gái mình Triệu Linh Linh buột miệng nói thay.

“Chị dâu, chị quá đáng thật đấy. Em không hiểu, nhà mình có thiếu ăn đâu, tại sao cứ phải chịu khổ chịu cực?” Triệu Linh Linh bĩu môi, tỏ rõ sự bất mãn.

Sắc mặt Lâm Thư chợt nghiêm lại:

“Dù là núi vàng núi bạc thì cũng có ngày ngồi ăn hết sạch. Anh em không còn nữa, thì số tiền kia chẳng lẽ không phải để tính cho bố mẹ sau này à? Em ích kỷ quá, chỉ nghĩ cho bản thân, chẳng lo gì cho tương lai cả.”

Lời Lâm Thư nói trúng tim đen của vợ chồng Triệu Kiến Bình. Họ gạt Lâm Thư, thật ra vì hai lý do chính. Một là vì trong tay cô có một khoản tiền lớn. Hai là Phúc Sinh chắc cũng sẽ không về nhà trong thời gian tới. Giữ Lâm Thư lại trong nhà, vừa có người kiếm tiền nuôi cả nhà mà số tiền kia cũng không phải lấy ra tiêu, sau này còn có thể dưỡng già cho họ.

Câu Lâm Thư vừa nói về việc để dành tiền lo tuổi già cho họ, đúng là nói trúng ý nguyện của cả hai người.

“Chút chuyện cỏn con cũng chẳng hiểu. Chị dâu con nhìn xa trông rộng, việc gì cũng nghĩ cho cái nhà này, ba hoàn toàn ủng hộ cách làm của con bé.” Triệu Kiến Bình lên tiếng.

Vương Thúy Lan cũng phụ họa theo. Chút bất mãn vừa rồi trong lòng bà ta, nghe thấy Lâm Thư bảo sẽ để tiền dưỡng già cho họ thì lập tức tan biến.

“Linh Linh, đừng giở cái tính con nít ra nữa. Nghe lời chị dâu đi, lại đây ăn cơm.” Nói xong còn nháy mắt ra hiệu cho cô ta.

Trong lòng Triệu Linh Linh rất uất ức, bản thân không hề cảm thấy mình nói sai.

Từ trước đến nay Lâm Thư đối xử với cô ta lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ, lúc cô ta giận thì Lâm Thư sẽ dỗ dành kiên nhẫn. Nhưng hôm nay, Lâm Thư lại như biến thành người khác vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương