“Con không ăn nữa.” Nói xong liền quay người định về phòng.
“Đứng lại.” Lâm Thư gọi cô lại.
Triệu Linh Linh dừng bước, trong lòng thầm vui, cô ta biết ngay Lâm Thư không nỡ để mình nhịn đói, chắc chắn đổi ý rồi.
Chưa kịp vui mừng được vài giây thì đã nghe thấy Lâm Thư nói:
“Em cũng lớn rồi, sức khỏe mẹ cũng đã hồi phục gần như bình thường. Bắt đầu từ ngày mai, cả nhà bốn người chúng ta đều đi làm công. Bốn người đi làm thì sẽ có bốn phần khẩu phần lương thực, không còn chuyện không đủ ăn, cũng không cần lên chợ đen mua gạo đắt đỏ nữa. Tiền trong tay chúng ta cũng có thể để dành.”
Vương Thúy Lan và Triệu Linh Linh nghe xong đều ngớ người.
Triệu Linh Linh nước mắt lã chã:
“Chị dâu, không phải chị từng nói học hành mới là việc em cần làm sao? Sao giờ lại bắt em đi làm công chứ?”
“Giờ tình hình khác rồi. Anh em không còn ở đây, chúng ta phải cùng nhau gánh vác gia đình này.”
Triệu Linh Linh nghẹn ứ trong lòng. Anh trai vì muốn trèo cao mà bỏ mặc cả nhà, vậy mà cô ta còn phải thay hắn che giấu lời nói dối, chịu hết mọi tủi thân này sao?
“Tiểu Thư nói đúng. Từ ngày mai, cả nhà bốn người ta cùng nhau đi làm công.”
Khóe môi Lâm Thư khẽ nhếch. Nhà họ Triệu có hai lao động trưởng thành rảnh rang ở nhà hưởng phúc, còn con dâu với bố chồng lại phải đi kiếm điểm công để nuôi cả nhà.
Triệu Kiến Bình biết có người sau lưng nói xấu ông. Trước kia Lâm Thư từng khuyên ông ta đừng để tâm đến lời thiên hạ, nhưng thật ra ông ta vẫn luôn cảm thấy mất mặt.
Giờ Lâm Thư nói vậy, ông ta cũng rất đồng tình. Có Triệu Kiến Bình ra quyết định, chuyện này xem như đã được định đoạt. Triệu Linh Linh tức đến đau ngực, bụng đói sôi ùng ục rồi bị Vương Thúy Lan kéo ngồi xuống bàn.
Cả nhà ba người chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi buông đũa đứng dậy.
“Linh Linh, từ nay về sau, việc rửa bát giao cho em làm.” Lâm Thư tiếp tục phân việc.
Triệu Linh Linh tức đến suýt thổ huyết:
“Dựa vào đâu chứ?”
“Chẳng lẽ để mẹ với bố làm? Hay là em muốn chị làm?”
Thấy bố mẹ chẳng ai lên tiếng bênh vực mình, Triệu Linh Linh chỉ đành miễn cưỡng đi thu dọn bát đũa. Nhìn cả nhà họ cúi đầu nhẫn nhịn, tâm trạng Lâm Thư thấy nhẹ nhõm hẳn.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thư đã dậy từ rất sớm. Cô đem chỗ cháo hôm qua chưa ăn hết đổ lại vào nồi, thêm một gáo nước rồi cho vào bốn quả trứng gà. Nước sôi lên thì trứng cũng chín. Lâm Thư múc cháo ra chậu tráng men, bưng lên đặt lên bàn trong phòng khách.
Trên bàn vẫn còn món cải muối đen hôm qua và mấy cái bánh ngô khô cứng. Triệu Kiến Bình, vợ chồng ông ta cùng Triệu Linh Linh lần lượt thức dậy.
Lâm Thư tự pha cho mình một ly bột mạch nha. Cô vào bếp lấy hai quả trứng, phần dư lại hai quả thì cất vào không gian cho Tống Văn Văn. Triệu Linh Linh với hai quầng thâm mắt, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng.
“Linh Linh, tối qua ngủ không ngon à?” Lâm Thư cố ý hỏi.