Trưởng Công Chúa Trọng Sinh Thành Nông Nữ, Tái Tục Tiền Duyên Với Nhiếp Chính Vương

Chương 11

Trước Sau

break

Trong phòng, Nhị Nha nháy mắt ra hiệu với Liên Sanh, chu môi nhìn ra sân, khiến nàng khó hiểu. Điều này cũng không lạ, kiếp trước thân thể nàng yếu ớt bệnh tật, chưa từng nghĩ đến tình ái nam nữ. Huống hồ nàng là Trưởng Công chúa, chưa từng có nam nhân nào dám công khai bày tỏ trước mặt nàng.

Thấy tỷ tỷ ngẩn ra, Nhị Nha vội thu lại vẻ mặt quỷ quái. Cũng là mấy ngày nay thấy tỷ tỷ đối xử với mình tốt hơn, nàng ấy mới dám làm vậy. Trước kia mỗi lần Đại Ngưu ca tới, tỷ tỷ đều khinh miệt châm chọc, nàng ấy đâu dám hé nửa lời, sợ bị đánh chết.

Qua một lúc lâu, Liên Sanh mới hiểu ra, ý của Nhị Nha là Đại Ngưu có tình ý với mình. Nàng đỡ trán, dung mạo như vậy mà sinh nơi chốn tầm thường, e rằng chẳng phải chuyện tốt. Nếu không đã sớm định hôn với Hầu phủ, e rằng sẽ rước họa diệt thân.

May mà đối với người thường, Hầu phủ vẫn là tồn tại cao không với tới, đủ để trấn áp những kẻ dòm ngó. Nàng âm thầm quyết định, sau này nên ít lộ diện, tránh gây thêm chuyện thị phi.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Nàng cùng Nhị Nha còn đang nói chuyện, đã có không dưới năm sáu hán tử lảng vảng trước cửa Hồng gia. Tiếng mắng của Đỗ thị từ bếp vọng ra, mặt Hồng lão cha xanh mét bước vào, trong lòng tức giận. Còn chưa kịp vào nhà, ông đã thấy mấy tên du thủ du thực quanh quẩn trước cửa. Xuân đại nương nhà đối diện tựa cửa, vẻ mặt ám muội nhìn sang.

Đám nam nhân này càng ngày càng quá đáng. Nữ nhi nhà mình đã có hôn ước, ngày thường cẩn thận đến mức không thể cẩn thận hơn, chính là để tránh điều tiếng. Nếu chuyện này truyền đến tai Hầu phu nhân, dù không có chuyện cũng thành có chuyện.

Chẳng bao lâu, Hồng lão cha cầm cây gậy dài đứng chắn trước cửa, đám hán tử mới miễn cưỡng rời đi.

Thấy hết trò vui, Xuân đại nương “phì” một tiếng, “rầm” một cái đóng sập cửa, miệng lẩm bẩm: “Hồ ly tinh, mê hoặc nam nhân trong vòng mười dặm không yên, vậy mà mệnh lại tốt, trèo được vào nhà Cẩm Ninh Hầu.”

Bà ta dám giận mà không dám nói, chỉ túm lấy đứa con đang thò đầu nhìn trộm, vặn tai lôi vào trong.

Phi! Hồ ly tinh!

Sáng sớm, nàng lại tỉnh giấc giữa tiếng đẩy cối xay nghiền đậu. Người xưa thường nói, đời có ba nỗi khổ: chèo thuyền, rèn sắt, xay đậu. Liên Sanh nhìn ra ngoài trời còn xám mờ, nàng khẽ thở dài. Cuộc sống bách tính thật chẳng dễ dàng, muốn kiếm thêm vài đồng bạc, đành phải vất vả dậy sớm ngủ muộn mà thôi.

Trong sân vang lên tiếng mở cửa cùng tiếng kẽo kẹt của xe gỗ Hồng lão cha, nàng không sao ngủ tiếp, khoác áo ngồi dậy. Bên góc giường, Nhị Nha vẫn ngủ say như chết, miệng còn chảy nước dãi. Đỗ thị nhẹ tay đẩy cửa bước vào, thấy nàng đã dậy, liền kéo Nhị Nha ra khỏi chăn.

“Con nha đầu chết tiệt này, chỉ biết ăn với ngủ, nuôi con heo còn có lời hơn con.” Đỗ thị vặn cánh tay gầy của Nhị Nha, kéo dậy không nương tay. Nhị Nha nhăn mặt gào lên như heo bị chọc tiết.

Liên Sanh “...”

Nàng muốn lên tiếng can cũng không kịp, động tác của Đỗ thị quá nhanh, một chuỗi thao tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, rõ ràng là làm quen tay. Nhị Nha mơ mơ màng màng tỉnh lại, sụt sịt mũi, nhanh nhẹn mặc quần áo, vội vã ra ngoài dưới ánh mắt giám sát gắt gao của Đỗ thị.

Lúc này Đỗ thị mới đổi sắc mặt, dịu giọng với nàng: “Trời còn sớm, con ngủ thêm một lát đi.” Tay bà không ngừng vén chăn, ra hiệu nàng nằm xuống.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương