Liên Sanh bất đắc dĩ nằm lại, Đỗ thị mới đóng cửa đi ra. Trong sân lại vang lên tiếng kêu đau của Nhị Nha, dường như nàng ấy lại làm sai chuyện gì đó mà bị đánh. Hai vợ chồng này đối xử với hai nữ nhi quả là khác biệt quá mức. May mà Nhị Nha là đứa ngốc nghếch, nếu là người nhiều tâm tư, e rằng sớm đã sinh lòng oán hận.
Đợi trời sáng hẳn, hàng xóm bắt đầu gọi mèo gọi chó ầm ĩ, Liên Sanh như thường lệ được mẫu thân và muội muội hầu hạ rửa mặt chải đầu xong xuôi. Đỗ thị ngẩng đầu nhìn trời, Hồng lão cha vẫn chưa về, đoán rằng hôm nay buôn bán không khá. Bà liền sửa sang y phục, hùng hùng hổ hổ đi ra Tây Thị.
Nhị Nha cũng xách giỏ, cùng Xuân Hạnh nhà đối diện ra sông giặt giũ, trong nhà chỉ còn Liên Sanh rảnh rỗi gảy móng tay. Bỗng phía cửa sau vang lên ba tiếng gõ dài một tiếng ngắn, lại có giọng nam khẽ gọi tên nàng.
Trong lòng nàng nghi hoặc, hé cửa nhìn. Ngoài kia là một công tử mặt trắng, mặc trường bào xanh nhạt thêu vân văn, đầu đội khăn lông, tay cầm quạt xếp. Đôi mắt đào hoa lóe sáng nhìn nàng, thì thầm đa tình: “Liên Sanh, nhớ chết bổn thế tử rồi.”
Thế tử?
Chẳng lẽ là vị hôn phu tiện nghi kia? Chỉ là ánh mắt thẳng thừng ấy thật khiến người chán ghét. Nhân lúc nàng ngẩn ra, Thế tử Hầu phủ lách người chen vào viện. Hắn ta đảo mắt một vòng thấy trong nhà không ai, trong lòng mừng rỡ, liền đưa tay muốn ôm nàng.
Liên Sanh khẽ nghiêng người tránh đi.
“Liên Sanh, chẳng lẽ nàng giận ta lâu nay không đến thăm nàng sao?” Cố Thiệu Nam bỗng thấy bất mãn, bất quá là gia đình sa sút, còn làm ra vẻ. Nếu không vì dung mạo nàng quá mức mỹ lệ, hắn ta đường đường là Thế tử Hầu phủ sao lại phải hạ mình như vậy.
Hắn ta đang định nổi giận, lại thấy gương mặt diễm lệ như hoa đào kia có thêm vài phần nghiêm trang trước kia chưa từng có, dường như tăng thêm vài phần quý khí, càng thêm mê người. Trong lòng hắn ta ngứa ngáy khó chịu, ngay cả đầu bài Vạn Nhạn Hồi ở Ỷ Thúy lâu cũng không có nhan sắc như vậy, lập tức cảm thấy nàng có chút tính tình cũng có thể tha thứ.
Liên Sanh nhìn chằm chằm sắc mặt biến đổi của hắn ta, tia dâm tà thoáng qua trong mắt cũng không lọt khỏi tầm nhìn của nàng, lập tức cảm thấy buồn nôn như nuốt phải ruồi. Cái gì mà Thế tử Hầu phủ, rõ ràng là kẻ phong lưu lão luyện giữa bụi hoa.
Thật không biết Cẩm Ninh Hầu hiền hậu kia sao lại dưỡng ra đứa con như thế!
Cố Thiệu Nam lấy từ trong ngực ra một cây trâm ngọc, nghiêng nghiêng cài vào búi tóc nàng: “Liên Sanh chớ giận, gần đây phụ thân ép ta đóng cửa đọc sách, thực sự không thoát thân được.”
Phụ thân hắn ta - Cẩm Ninh Hầu, từng cùng cha ông ấy chịu khổ, vốn chướng mắt việc mẫu thân và phu nhân nuông chiều con cái. Nhưng tổ mẫu và mẫu thân che chở quá kỹ, ông còn chưa kịp ra tay, mẫu thân đã lăn ra đất khóc lóc đòi sống đòi chết, đành trơ mắt nhìn nhi tử ngày càng hư hỏng.
Tuy Cố Thiệu Nam không nói dối, Cẩm Ninh Hầu đúng là có ép hắn đọc sách, nhưng hắn có tổ mẫu và mẫu thân che chở, hôm qua còn lén trốn ra ngoài, đến Ỷ Thúy lâu nghe Vạn Nhạn Hồi đánh đàn suốt đêm.
Vạn Nhạn Hồi bán nghệ không bán thân, ngay cả Lý thân vương cũng chưa chạm được vào nàng ta, còn công khai nói nàng ta là hồng nhan tri kỷ của mình. Nam nhân vốn tiện, nàng ta càng như thế, đám vương công quý tộc càng ném bạc như nước để nâng đỡ.