Trưởng Công Chúa Trọng Sinh Thành Nông Nữ, Tái Tục Tiền Duyên Với Nhiếp Chính Vương

Chương 13

Trước Sau

break

Ban đầu dung mạo của Liên Sanh quả thực làm Cố Thiệu Nam hoa mắt, trong lòng thầm cảm tạ tổ phụ đã định cho hắn ta một mỹ kiều nương như vậy. Nhưng tiếp xúc lâu ngày, hắn ta phát hiện nữ tử này chỉ có vẻ ngoài, bên trong tầm thường, không bằng Vạn Nhạn Hồi cầm kỳ thi họa tinh thông, phong tình muôn vẻ mà lại thanh cao tận xương.

Dần dần, hắn ta cũng không quá để tâm. Dù sao nàng cũng không chạy được, sớm muộn gì cũng vào hậu viện Hầu phủ. Đêm qua bị Vạn Nhạn Hồi khơi dậy huyết khí, lại chẳng chạm nổi một đầu ngón tay, tà hỏa trong lòng khó mà dập tắt.

Còn Liên Sanh thì khác, dung mạo đẹp mà lại dễ dãi, nếu không phải Đỗ thị trông giữ nghiêm ngặt, e rằng hắn ta đã sớm đắc thủ. Vừa bước vào viện, thấy chỉ còn mình nàng, hắn ta thầm mừng. Nào ngờ hôm nay không biết nàng ăn phải thứ gì, lại dám làm mặt lạnh với hắn ta, đến cả trâm ngọc cũng không đổi được sắc mặt tốt.

Đến khi thấy đôi mắt yêu mị nhìn mình, trong đó thoáng hiện vẻ lạnh lẽo như trăng thanh, chỉ đứng đó thôi cũng toát ra khí tức mê hoặc lòng người. Nhìn kỹ lại, càng thấy quốc sắc thiên hương.

Quả thực là tuyệt phẩm!

Hắn ta lại làm bộ nhào tới, Liên Sanh né tránh, mắt hạnh tròn xoe, quát: “Thế tử xin tự trọng. Tuy ngươi và ta có hôn ước, nhưng xưa nay nam nữ bảy tuổi đã khác chỗ ngồi. Nay có thể gặp mặt riêng tư đã là vượt lễ.”

Cố Thiệu Nam bị ánh mắt ấy làm giật mình, không hiểu sao lại thấy lạnh lẽo áp bức, da đầu tê dại. Đến khi hoàn hồn, sắc mặt hắn ta lập tức đỏ tím, lửa giận bốc lên. Nàng chỉ là nữ nhi xuất thân từ gia đình sa sút hạ tiện mà cũng bày đặt thanh cao, rồi sẽ có ngày nàng phải cầu hắn ta, nghĩ vậy hứng thú cũng tan, quay người sập cửa bỏ đi.

Liên Sanh thản nhiên tựa sau cửa, lễ độ tiễn khách: “Thế tử đi thong thả.”

Mặt mày Cố Thiệu Nam xanh tím, phẫn nộ sải bước. nữ nhân này thật đáng ghét, còn tưởng tương lai có thể gả vào Hầu phủ làm chính thất. Nàng đâu biết Hồng gia chỉ là nhà sa sút, cho nàng danh phận quý thiếp đã là nâng đỡ. Mẫu thân hắn ta đã ngầm định sẵn người khác, chỉ vì hắn ta luyến tiếc dung nhan của Liên Sanh nên chưa công khai.

Nhưng Hầu phu nhân cũng đã nhượng bộ, chính thê thì đừng mơ, làm thiếp thì được. Ai bảo nhi tử thích, nạp thiếp nạp sắc, dù có đẹp đến đâu cũng chỉ là món đồ chơi, cũng mặc hắn ta tùy ý.

Thấy vị hôn phu tiện nghi hậm hực bỏ đi, Liên Sanh thở phào. Ở góc đường thoáng hiện một bóng xanh trắng, nàng ngước mắt nhìn, chính là vị Hoắc phu tử thần bí kia. Vừa nhìn rõ dung mạo hắn, nàng không khỏi kinh hãi trong lòng.

Sao lại là hắn?

Ánh mắt sắc bén kia chỉ lướt qua nàng một cái rồi dời đi, Liên Sanh nhìn hắn lạnh lùng bước vào viện bên cạnh, nghĩ đến bộ dạng hiện tại của mình, lại nhìn về phía Thế tử vừa rời đi, thầm đoán người này hẳn là hiểu lầm nàng đang hẹn hò tình lang.

Chỉ thấy đôi chân dài bước vào viện, cửa liền khép lại, không hề nhìn nàng thêm một lần, nàng sờ lên gương mặt trơn mịn như lòng trắng trứng, e rằng chẳng ai nhận ra mình nữa. Nàng khẽ thở dài, cũng quay vào phòng.

Thật là một người kỳ quái, trước kia đã thấy hắn có chút khác thường, ít nói, suốt ngày mang bộ mặt như quan tài, không biết vì sao lại đến chốn phố phường làm phu tử.

Mang tiếng là phu tử mà chưa từng thu một học trò, cũng không biết danh xưng ấy từ đâu mà có. Nàng nghe Đỗ thị nói là mọi người đều không rõ Hoắc phu tử làm nghề gì, suốt ngày sớm đi tối về, hành tung khó lường. Mẫu thân của Xuân Hạnh còn bảo nhìn phong thái hắn, tám phần là phu tử dạy tại phủ nhà quyền quý.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương