Nếu Liên Sanh biết suy nghĩ của Đỗ thị, e rằng phải thổ huyết, cái loại công tử phong lưu ấy mà vẫn là rể hiền trong mắt bao người.
Cố Thiệu Nam rời Hồng gia, lén lút từ cửa sau vào Hầu phủ, vừa vào phòng đã thấy mặt mẫu thân xanh mét ngồi đó. Bà không phản đối chuyện nam nhân ra ngoài nghe hát xem múa, “hồng tụ thiêm hương”, điều bà ghét nhất chính là nhi tử đi gặp nha đầu nhà họ Hồng.
Đường đường là Cẩm Ninh Hầu phủ đâu phải nơi mà hạng tạp nham nào cũng có thể bước vào, huống hồ còn muốn làm chủ mẫu. Vậy mà nhi tử lại bị sắc đẹp của con nha đầu kia mê hoặc, bám chặt hôn ước không buông. Trước đó khó khăn lắm mới thuyết phục được rằng dù không cưới cũng sẽ nạp vào phủ, Thiệu nhi cũng đã đồng ý.
Nạp thiếp chẳng qua là ham sắc, nhưng nếu ngày ngày mê hoặc nam nhân khiến họ xao lãng chính sự thì tuyệt đối không được. Thứ tai họa ấy mà nạp vào, e rằng trong phủ chẳng ngày nào được yên. Vậy mà người theo dõi lại sớm báo rằng Thế tử lại đến Hồng gia, sao bà không giận cho được.
Đáng hận là lão công công hồ đồ, lại định ra mối hôn sự này, Hồng gia có ân thì dùng tiền mà trả là được, cần gì đem hôn sự của cháu ra bồi. Nha đầu Hồng gia lớn lên nơi phố phường, từ nhỏ đã nổi tiếng diễm lệ. Bao năm qua bà ngăn cản đủ điều, không để nó gặp Thiệu nhi, nào ngờ trăm kín vẫn có sơ hở, cuối cùng vẫn để nó lọt vào mắt Thiệu nhi.
Dung mạo như vậy, nam nhân nào thấy mà không động lòng, Thiệu nhi lại đúng tuổi phong hoa, sao chống nổi, ngày ngày như mất hồn chạy đến Hồng gia. Về sau bà mới nghĩ ra kế, dẫn hắn đến Ỷ Thúy lâu gặp hoa khôi Vạn Nhạn Hồi, mới khiến hắn ta dần buông bỏ nha đầu kia.
Ai ngờ đang yên đang lành, hắn ta lại chạy đi gặp nha đầu kia. Bà ta đã trao đổi thư từ với phu nhân Kính Đức Hầu phủ, đại tiểu thư trong phủ có tuổi tác tương đương Thiệu nhi, xứng đôi nhất. Mấy ngày nay bà ta đang vắt óc nghĩ cách hủy hôn, vậy mà Thiệu nhi lại vương vấn con nha đầu kia.
Cố Thiệu Nam thấy sắc mặt không tốt của mẫu thân cũng chẳng để ý. Từ trước đến nay mẫu thân và tổ mẫu đều thương hắn ta, dù hắn ta có phạm lỗi lớn đến đâu cũng không trách.
“Ta hỏi con, có phải lại đi gặp nha đầu họ Hồng kia không?” Cẩm Ninh Hầu phu nhân Khang thị lạnh mặt hỏi.
“Phải, vốn là người của con, đi xem một chút thì có sao đâu.” Hắn ta thản nhiên đáp, ra hiệu nha hoàn thay y phục. Hắn ta đã không ngủ suốt một đêm, mệt rã rời.
Khang thị vừa giận vừa xót, vội sai nha hoàn hầu hạ hắn ta nghỉ ngơi. Bà ta vẫn không cam lòng nói: “Thiệu nhi, hôn sự của con đang vào thời khắc quan trọng, chớ gây chuyện kẻo xảy ra biến cố.”
Cố Thiệu Nam ậm ừ đáp, mơ màng thiếp đi. Trong lúc hắn ta nửa tỉnh nửa mê chỉ thấy hương thơm vờn quanh, kéo nha hoàn mà hoang đường một phen.
Bên này, mẫu tử Hồng thị đang trò chuyện, cổng sân bỗng bị gõ “bang bang”, một giọng nam lớn tiếng gọi: “Mở cửa!”
Đỗ thị và Nhị Nha cùng biến sắc, Nhị Nha khe khẽ nói: “Lại là đại cữu.” Đỗ thị lườm nàng ấy một cái, nhanh tay đóng nắp hộp trang sức, khóa vào tủ, rồi mới đứng dậy ra mở cửa.
Liên Sanh “...”
Vị cữu cữu này là nhân vật nào mà khiến Đỗ thị phòng bị như phòng trộm vậy.
Hai nữ một nam ngoài cửa, chính là đại cữu nhà họ Đỗ cùng thê tử và con gái Hồ Lô. Thân hình cữu mẫu Quách thị béo ục, miệng lắm lời, nói giọng chua chát: “Đại cô tử không hoan nghênh chúng ta sao, nãy giờ ở trong phòng giấu giếm thứ gì, còn sợ chúng ta thấy.”