Vừa vào nhà, đôi mắt tam giác của Quách thị đảo khắp nơi, tay cũng không ngừng, đến sau cửa cũng lật lên xem. Nhị Nha tròn mắt nhìn chằm chằm biểu tỷ Hồ Lô, chỉ thấy nàng ta cũng thô béo như Quách thị, khuôn mặt tròn như cái bánh, đôi mắt nhỏ đen láy đảo liên hồi.
Hồ Lô mặc áo xanh quần xám, mà xanh lại là thứ màu xanh như phân, càng làm gương mặt vàng vọt thêm khó nhìn. Nàng ta đẩy Nhị Nha sang một bên, lao thẳng tới bàn trang điểm của Liên Sanh, lục lọi một hồi không thấy gì, bĩu môi thất vọng, rồi nhìn Liên Sanh: “Hoa lụa trên đầu Liên biểu tỷ đẹp thật, hợp với y phục hôm nay của ta ghê.”
Nàng ta chưa kịp đưa tay tháo, Nhị Nha nhanh như cắt chắn trước Liên Sanh: “Nói dối không chớp mắt, ngươi ăn mặc như đống phân, cài hoa lên có ra thể thống gì?”
Liên Sanh “phì” một tiếng bật cười, hình dung quá chuẩn. Nàng giơ ngón cái khen Nhị Nha, khiến nàng ấy càng ưỡn ngực đắc ý như gà đánh thắng trận, đây là lần đầu tỷ tỷ khen nàng ấy.
“Nha đầu Liên Sanh ghê gớm thật, chưa gả vào Hầu phủ đã khinh thường thân thích rồi.” Quách thị nheo mắt, lại quay sang Đỗ thị: “Đại cô tử, không phải ta nói muội nha, lòng dạ đại nha đầu nhà muội thế này, sau này gả vào Hầu phủ thì làm sao giữ được người.”
“Liên Sanh nhà ta thế nào không cần tẩu tử bận tâm, ta chỉ thấy Hồ Lô thật quá vô lễ.” Liên Sanh là niềm kiêu hãnh cả đời của Đỗ thị, làm sao bà có thể để người khác nói xấu nửa câu. Đại tẩu nhà mẹ đẻ này mở miệng là phun ra lời độc địa, tâm địa nhỏ nhen ai mà không rõ. Năm đó Liên Sanh vừa sinh đã có hôn ước Hầu phủ, khiến Quách thị ghen đỏ mắt. Sau này sinh con gái cũng đặt tên cầu phúc, gọi là Hồ Lô.
Quách thị gặp ai cũng nói Hồ Lô giống Liên Sanh, có số đại phú đại quý đa tử đa tôn, ngầm ám chỉ con gái mình cũng sẽ làm phu nhân quyền quý. Quách thị cũng không nhìn xem bộ dạng Hồ Lô ra sao, cứ tưởng công tử quý nhân đều mù mắt hay sao.
Mắt hai người tóe ra tia lửa, sắp sửa cãi nhau, Đỗ đại cữu quát một tiếng với Quách thị: “Ít nói vài câu đi, Liên Sanh gả tốt, được sủng ái bên nhà chồng cũng có thể nâng đỡ đệ muội phía dưới, bà không thể nghĩ tốt một chút sao.”
Đỗ đại cữu trông hiền lành, ngày thường tính tình ôn hòa, bị mắng bị đánh cũng không phản kháng, nhưng người ta nói chó không sủa mới cắn đau. Một khi ông ta nổi giận thì mười con trâu cũng kéo không nổi, đánh người thì sức tay rất đáng sợ, lại không hề nương tay.
Ông ta vừa lên tiếng, Quách thị liền im bặt, trong lòng cũng trách mình thiếu kiềm chế. Nhưng nghĩ đến cùng là tỷ muội, sau này Liên Sanh sẽ làm Hầu phu nhân, còn Hồ Lô ngay cả bà mối cũng chẳng thèm đến, hôn sự vẫn chưa có. Năm xưa bà ta còn hy vọng con gái mình cũng được một mối tốt, nay chỉ mong gả được đã là may mắn, nghĩ đến lại ghen tức bốc lên.
Đỗ thị không nói nữa. Dù không ưa tẩu tử nhà mẹ, nhưng đối với huynh trưởng, bà không thể nổi giận. Đáng tiếc nhà mình túng thiếu, thực sự không giúp được gì, lại thêm mẫu tử Quách thị quá đáng ghét, tầm mắt hạn hẹp, khiến người ta chẳng thể ưa. Mỗi lần họ đến, dù Nhị Nha trông chừng kỹ, sau khi họ đi thì trong nhà vẫn thiếu mất một hai thứ, thật khiến người ta phiền lòng.
“Đại ca, lần này huynh đến có việc gì?” Đỗ thị nhìn huynh trưởng cau mày, lên tiếng hỏi.