Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 13: Thịt Nướng

Trước Sau

break

Hóa ra hành động của người phụ nữ lớn tuổi kia là để cảm tạ trời thần ban cho thức ăn sao? Ý là hoàn thành nghi thức đó xong là có thể bắt đầu ăn?

Uông Tiểu Vũ hứng thú nhìn những người đang phấn khích, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười rạng rỡ.

Mạc lại không xông tới, anh vẫn một tay nắm chặt tay Uông Tiểu Vũ, gương mặt nở nụ cười sảng khoái chói mắt, thong thả đi về phía có thịt nướng.

Mấy người phụ trách nướng thịt đang chia những miếng thịt đã nướng xong, phát cho những người vây quanh, còn những người nhận được thịt thì vui vẻ chạy đến bên người thân bạn bè, hoặc hào phóng hoặc cẩn thận đưa thịt nướng cho họ.

Quan hệ giữa người với người trong bộ lạc này thật tốt! Uông Tiểu Vũ thầm nghĩ.

Cháo loãng không biết tên trong ống tre mà Mạc mang đến cho cô, ngay cả cô uống xong cũng không thấy no bụng, huống chi là những người đàn ông và phụ nữ cao lớn, khỏe mạnh hơn cô trong bộ lạc này.

Vậy mà miếng thịt nướng họ được chia cũng không lớn lắm, nhưng họ lại không chút do dự đưa cho bạn bè người thân, bản thân không giữ lại một chút nào. Nhìn bạn bè người thân ăn thịt từng miếng lớn, vẻ mặt họ trông còn mãn nguyện hơn cả khi tự mình được ăn!

Có người thì bạn bè vui vẻ nhận lấy thịt nướng, nhưng cũng có người lại thương những người đã đi lấy thịt, bèn quay người đi không nhận. Lúc này, những người không đưa được thịt trông vô cùng đau khổ, thậm chí có người còn bật khóc nức nở ngay tại chỗ, cũng có người tâm trạng sa sút rời khỏi bữa tiệc lửa trại.

Thú vị nhất là cô gái có vài phần giống Mạc, người đã nắm tay nhảy múa cùng cô lúc trước. Trước mặt cô ấy có đến bốn chàng trai trẻ đang đứng, ai nấy đều đầy mong đợi và căng thẳng đưa miếng thịt trong tay mình cho cô gái.

Cô gái mỉm cười nhìn từng người một trong bốn chàng trai trước mặt, rồi vươn tay nhận lấy miếng thịt từ một người trong số họ. Chàng trai đó như thể tất cả hoa trên thế gian đều nở rộ trong khoảnh khắc, bật lên tiếng cười sảng khoái và đắc ý.

Còn ba chàng trai kia lập tức như cà tím bị sương đánh, héo rũ cả đi. Họ đồng loạt nhìn cô gái với ánh mắt ai oán, rồi lại nhìn chàng trai đã thuận lợi đưa được thịt với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị, vừa căm hận, sau đó cúi đầu lủi thủi rời đi.

Uông Tiểu Vũ đang xem một cách hứng khởi thì một mùi thịt nướng thơm phức bay đến mũi. Cô quay đầu lại, cô gái cao ráo khỏe khoắn tên "An" mà cô gặp ban ngày đang đưa miếng thịt trong tay mình cho Mạc, trong đôi mắt to đẹp sâu thẳm ánh lên vẻ tự tin chắc chắn.

Nào ngờ Mạc lại quay người đi, tay vẫn nắm chặt tay Uông Tiểu Vũ không buông. Uông Tiểu Vũ đành phải di chuyển bước chân theo anh. Mạc mỉm cười với cô, dắt cô đi thẳng đến chỗ chia thịt nướng.

Uông Tiểu Vũ lén quay đầu nhìn An, chỉ thấy An đứng tại chỗ, vẻ mặt tổn thương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Mạc, sắc mặt hết xanh lại trắng, vô cùng đặc sắc. Thấy Uông Tiểu Vũ quay lại nhìn mình, ánh mắt oán độc của An như rắn độc quấn lấy cô.

Bên cạnh cô ta có hai chàng trai đồng loạt đưa thịt nướng trong tay mình cho cô ta, nhưng cô ta dường như không hề nhìn thấy.

Uông Tiểu Vũ bị ánh mắt của An nhìn đến phát sợ, dứt khoát thu lại ánh nhìn.

Mạc chia được một miếng thịt heo rừng. Uông Tiểu Vũ cũng muốn đi lấy một miếng, cô đang định chen vào thì thấy Mạc đưa miếng thịt nướng trong tay đến bên miệng cô. Anh nhe hàm răng trắng bóng, đôi mắt nóng rực nhìn cô.

Uông Tiểu Vũ thấy chỗ thịt heo rừng nướng vẫn còn khá nhiều, có lẽ đủ để cho tất cả mọi người ở đây cùng chia nhau.

Mà cô vốn dĩ chưa ăn no, miếng thịt nướng trước mắt có màu vàng óng, vô cùng hấp dẫn. Vừa rồi cô lại thấy những người tốt bụng đưa thịt cho người khác, sau khi đối phương không nhận thì lập tức đau khổ và hụt hẫng như thể mất đi cả thế giới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương