Cô sợ mình không nhận tấm lòng của Mạc sẽ chọc giận hắn.
Cô không nghĩ nhiều, cũng mặc kệ Mạc có hiểu lời mình hay không, bèn mỉm cười nói tiếng cảm ơn, cẩn thận nhận lấy rồi bắt đầu ăn.
Thấy vậy, Mạc kích động hét lớn một tiếng, nhảy cẫng lên tại chỗ. Hành động đột ngột như phát điên của hắn khiến Uông Tiểu Vũ sợ tới mức suýt ném miếng thịt nướng trong tay đi.
Ngơ ngác một lúc, Uông Tiểu Vũ nặn ra một nụ cười gượng gạo với Mạc và thầm liếc một cái, rồi lại tiếp tục ăn thịt nướng trong tay.
Miếng thịt nướng này ăn không thơm như lúc ngửi, chỉ có chút vị mặn nhàn nhạt, không có bất kỳ gia vị nào khác. Đối với Uông Tiểu Vũ, người đã quen ăn các loại thịt nướng hiện đại với đủ hương vị như Orleans, vị thì là truyền thống, vị tiêu đen, vị tương đậm đà..., thì chẳng qua là do bụng đói quá nên không kén chọn, cố nuốt xuống chỉ để lấp đầy bụng.
Cô nàng An kia như một cơn cuồng phong lướt qua Uông Tiểu Vũ đến trước mặt Mạc, giọng nữ cao lanh lảnh vang lên bên tai cô.
Uông Tiểu Vũ khó chịu nhíu mày nhìn An, nhưng chỉ thấy trong mắt người ta chỉ có Mạc. Miếng thịt nướng lúc nãy cô ta chưa đưa được lại tiếp tục được hai tay dâng lên trước mặt Mạc, miệng thì kích động nói gì đó, còn Mạc thì lại quay người đi không thèm để ý đến An.
Uông Tiểu Vũ có chút không hiểu nổi những người này đang nghĩ gì, cô nhìn về phía chia thịt nướng, rõ ràng thịt lợn rừng vẫn còn gần nửa con cơ mà!
Miếng thịt nướng này tại sao An không tự ăn đi?
Mạc cũng có thể tự mình ra chỗ chia thịt lấy mà!
Cần gì vì chuyện nhỏ này mà làm ầm lên cho mất vui?
Uông Tiểu Vũ đăm chiêu suy nghĩ.
Ủa, lẽ nào mỗi người chỉ có một cơ hội nhận thịt nướng thôi sao?
Mạc đã đưa phần thịt nướng của mình cho cô, vậy là hắn không còn cơ hội nữa sao? Thế thì làm sao cô an lòng được?
Tuy cô là người ngoài, nhưng thấy những người này thân thiện như vậy, chắc sẽ không để tâm đến một miếng thịt nướng cỏn con đâu nhỉ?
Thế là, Uông Tiểu Vũ vừa nhai miếng thịt trong miệng, vừa kéo Mạc đi đến chỗ chia thịt nướng, định lấy một miếng thịt nướng đưa cho An, như vậy Mạc có thể yên tâm nhận thịt của An, ít nhất cũng không vì miếng thịt chui vào bụng ai mà lại nảy sinh tranh cãi, đúng không?
Cô không biết nói ngôn ngữ ở đây, bèn chỉ vào thịt, vào Mạc, vào An rồi vào chính mình, khoa tay múa chân một hồi lâu. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của ông chú chia thịt, trong lòng Uông Tiểu Vũ có cả "ngàn vạn con lạc đà gào thét chạy qua"*.
*Lạc đà (草泥马 - Cǎonímǎ): Một từ lóng trên mạng Trung Quốc, là từ đồng âm với một câu chửi thề tục tĩu. Cụm từ "vạn con thảo nê mã (lạc đà) chạy qua" thường được dùng để diễn tả sự bực bội, cạn lời đến mức muốn chửi thề.
Cô rất có năng khiếu ngôn ngữ, gia cảnh khá giả, từ nhỏ đã thường được bố mẹ cho đi du lịch nước ngoài, ngoài tiếng mẹ đẻ ra, bốn thứ tiếng Nhật, Hàn, Anh, Pháp đều có thể giao tiếp hàng ngày không vấn đề gì. Thế nhưng ở nơi này, năm thứ tiếng cô biết lại chẳng có chút tác dụng nào!
Mạc líu lo giải thích một hồi với ông chú chia thịt, ông chú tỏ vẻ bừng tỉnh ngộ, rất sảng khoái chia cho Uông Tiểu Vũ một miếng thịt nướng.
Uông Tiểu Vũ cảm kích nói cảm ơn liên tục với ông chú, lại một lần nữa khiến ông chú ngơ ngác, ánh mắt nhìn cô có hơi giống ánh mắt của du khách trong sở thú nhìn khỉ.
Nhưng đây không phải là điểm chính.
Uông Tiểu Vũ nhận được thịt nướng, theo phản xạ liền cảm ơn Mạc đã giải thích giúp, bèn nói cảm ơn với hắn lần nữa, đồng thời giơ miếng thịt lên định đưa cho An.
Nào ngờ Mạc lại cười híp mắt trực tiếp nhận lấy (hay giật lấy?) miếng thịt từ tay cô, sung sướng cắn một miếng, sau đó giơ lên vẫy vẫy về phía An.
Uông Tiểu Vũ có chút ngớ người, miếng thịt nướng này là cô muốn đưa cho An mà!
Buổi chiều, An và Mạc rõ ràng đã cãi nhau vì cô. Sau đó cô đến nơi ở của Mạc, chỗ ở của hắn không có một chút hơi hướng phụ nữ nào, hiển nhiên mối quan hệ giữa hắn và An cũng không phải như cô đã nghĩ trước đây.