Uông Tiểu Vũ bị một thứ gì đó cứng ngắc cấn vào mông làm cho tỉnh giấc.
Khi tỉnh lại, nhìn thấy căn phòng này, cô ngây người mất hai giây mới nhớ ra mình đã xuyên không đến một thời không không biết tên này.
Lúc này, cảm giác nóng rực sau lưng rõ ràng là do cô đang rúc vào lòng người khác ngủ, vậy thì cái thứ cứng ngắc trên mông kia chẳng phải là...
Trời má! Uông Tiểu Vũ giật nảy mình, vội vàng xoay người nhìn sang...
Liền thấy Mạc, người đàn ông tuấn mỹ như một vị thần bước ra từ thần thoại Hy Lạp, đang chống đầu nằm nghiêng, mỉm cười với cô một nụ cười chói mắt.
Cơ bắp toàn thân vừa đẹp đẽ vừa đầy sức mạnh phô bày không chút che giấu trước mắt Uông Tiểu Vũ, mà "hung khí" vừa mới chọc vào mông cô còn khẽ "gật đầu" với cô.
“Á —” Uông Tiểu Vũ vội vàng lấy hai tay che mắt mình lại, cay mắt quá!
Toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua, cơn đau rát bỏng từ hạ thân truyền đến, cộng thêm việc người đàn ông lúc này đang trần như nhộng, khiến Uông Tiểu Vũ nhanh chóng nhận ra đêm đầu tiên của mình đã trao cho người đàn ông toàn thân tỏa ra hormone nam tính này!
Tiếng cười vui vẻ bật ra từ cổ họng người đàn ông: “Ngại ngùng rồi? Anh thích em nồng nhiệt như lửa giống đêm qua!”
Ngại cái con khỉ!
Nồng nhiệt như lửa ư? Trong đầu Uông Tiểu Vũ hiện lên vài đoạn ký ức đêm qua... hình như cô đúng là rất chủ động. Cuộc chiến giữ gìn trinh tiết hôm qua đến đây là thất bại!
Tâm trạng Uông Tiểu Vũ vô cùng phức tạp, tuy thời hiện đại rất cởi mở, nhưng cô vẫn luôn giữ mình trong sạch, chưa từng có hành động thân mật quá mức với người khác phái, không ngờ vừa xuyên không đến nơi không biết tên này, ngay đêm đó đã...
Điều duy nhất khiến cô an ủi là người đàn ông này vừa có nhan sắc, vừa có thân hình đẹp. Nếu xem như mình đi "tiệm vịt" tiêu tiền, thì người đàn ông thế này phải được coi là cực phẩm trong cực phẩm, không lỗ chút nào!
Dù suy nghĩ có táo bạo, nhưng khi bị người đàn ông kéo lại vào lòng, Uông Tiểu Vũ mới nhận ra muộn màng rằng trên người mình cũng không một mảnh vải che thân, mặt "xoạt" một cái là đỏ bừng! Cô làm gì có chuyện cởi mở đến mức giả vờ không quan tâm như vậy.
Người đàn ông dịu dàng hôn lên môi Uông Tiểu Vũ, hung khí của anh tì vào bụng cô.
Còn tới? Cầm thú!
Trinh tiết giữ gìn hai mươi năm cứ thế mà mất, Uông Tiểu Vũ muốn khóc mà không có nước mắt, và điều khiến cô cảm thấy xấu hổ hơn nữa là nụ hôn dịu dàng của người đàn ông lại đánh thức cảm giác bay lên chín tầng mây đêm qua của cô, nhất thời có chút mơ màng.
Chuyện hai người đã quan hệ với nhau là sự thật không thể thay đổi, nhưng đó là lúc cô không tỉnh táo vì tác dụng của thuốc. Khi đã tỉnh táo, cô không thể chấp nhận việc lại quan hệ với người đàn ông xa lạ mới quen chưa đầy hai mươi bốn giờ này.
Sau cơn mơ màng, Uông Tiểu Vũ dùng sức đẩy người đàn ông ra, nhưng anh không hề nhúc nhích, tiếp tục hút lấy vị ngọt trong miệng cô, rồi sau đó, người đàn ông mới lưu luyến buông cô ra, vẻ mặt tiếc nuối: “Cơ thể em yếu quá, không chịu được quá nhiều.”
Tuy nói vậy, nhưng nơi nào đó lại càng thêm ngẩng cao hùng dũng.
Sau khi được người đàn ông buông ra, Uông Tiểu Vũ vội vàng mặc áo quần, tốc độ còn nhanh hơn cả kỷ lục lúc huấn luyện quân sự.
Mặc xong quần áo, cô đột nhiên quay đầu lại, ngây người nhìn người đàn ông. Tại sao anh ta không nói bất kỳ ngôn ngữ nào mà cô biết, nhưng cô lại có thể hiểu được anh ta nói gì?
Hơn nữa, những lời xì xà xì xồ của anh khi lọt vào tai cô lại tự động biến thành tiếng Trung?
“Anh có hiểu tôi nói gì không?” Uông Tiểu Vũ hỏi người đàn ông.
Người đàn ông nhìn Uông Tiểu Vũ với vẻ nghi hoặc, vừa quấn chiếc váy da thú của mình, vừa dịu dàng hỏi: “Đói chưa?”
Uông Tiểu Vũ lắc đầu, nhắm mắt cố gắng nhớ lại.
Đêm qua, ngoài những nhịp điệu điên cuồng khiến người ta đỏ mặt tim đập và cảm giác hết lần này đến lần khác bay lên chín tầng mây, hình như còn có một giọng nói máy móc của hệ thống vang lên, dường như là…