Ồ, đúng rồi! [Độ thân mật với người tộc Nữ Oa là Mạc đã đột phá, kích hoạt hệ thống ngôn ngữ.]
Ối trời ơi! Hệ thống này cũng kinh thật đấy! Không ngờ "làm chuyện ấy" mà cũng có công năng mở khóa hệ thống!
Nghĩ đến đây, Uông Tiểu Vũ bất giác nhớ lại việc mình không biết đã trúng chiêu từ lúc nào, uống phải thuốc kích tình. Cô muốn truy cứu, muốn hỏi Mạc.
Nhưng vừa nghĩ đến chuyện tối qua những thứ Mạc ăn và uống đều giống hệt cô, cô trúng chiêu thì Mạc chắc cũng vậy, thế mà tối qua cô lại chủ động đến thế, cô liền không còn mặt mũi nào để hỏi nữa.
Tộc Nữ Oa, không biết có liên quan gì đến Nữ Oa nương nương trong truyền thuyết không.
Mạc kéo Uông Tiểu Vũ đi ra ngoài: “Chúng ta ra bờ sông tắm rửa, sau đó anh đưa em đi hái quả.”
Uông Tiểu Vũ nghe thấy hai chữ "quả", liền chỉ vào giỏ tre đựng hai loại quả màu đỏ và xanh, ý nói vẫn còn quả mà.
Cô càng muốn đi tìm cỏ bồ, dùng cỏ bồ làm bồ đoàn để sớm hoàn thành nhiệm vụ tân thủ. Chỉ là cô không có cách nào biểu đạt ý của mình cho Mạc biết. Nhưng mà cỏ bồ vốn mọc ở trong sông hoặc ven sông, lúc đi tắm rửa thì xem thử đoạn sông này có cỏ bồ không vậy.
Mạc thấy hành động của Uông Tiểu Vũ thì mắt lại sáng lên, người phụ nữ nhỏ bé yếu ớt trước mắt này dường như đã có thể nghe hiểu lời anh nói.
“Em nghe hiểu lời anh nói rồi phải không? Em tên là gì?”
Uông Tiểu Vũ gật đầu: “Uông Tiểu Vũ.”
“Vậy anh gọi em là "Uông".” Mạc dường như không quen với tên ba chữ, còn Uông Tiểu Vũ nghe thấy chữ này thì vạch đen đầy đầu, cảm giác như đang gọi một chú chó. Cô lắc đầu: “Tiểu Vũ.”
“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ, Tiểu Vũ.” Mạc như con vẹt học nói, lặp lại âm "Tiểu Vũ" mấy lần liền. Cái tên được thốt ra từ miệng anh khiến Uông Tiểu Vũ có một cảm giác triền miên quyến luyến khó tả.
“Những quả này có thể để được, anh đưa em đi hái thêm nhiều quả về để trong nhà.”
Từ buổi tiệc lửa trại tối qua xem ra, người trong bộ lạc này đều khá thân thiện. Sống ở đây vẫn thực tế hơn là tiếp tục đi tìm một môi trường xa lạ, một bộ lạc khác để sinh sống.
Mà Mạc hiện tại trông có vẻ đối xử với cô không tệ, cô và Mạc cũng đã xảy ra quan hệ rồi, cô cũng chẳng còn gì để sợ mất mát nữa, phải không?
Thế nên khi Mạc đề nghị đưa cô đi hái quả, Uông Tiểu Vũ rất vui vẻ gật đầu đồng ý. Đã quyết định sống ở đây, vậy thì nhanh chóng làm quen với môi trường, nhanh chóng thích nghi mới là con đường đúng đắn.
Bất thình lình, Mạc lại lần nữa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Uông Tiểu Vũ, những ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay trắng nõn thon dài như búp hành của cô, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định.
“Em đồng ý làm bạn đời của anh, anh rất vui. Anh nhất định sẽ để em và các con của chúng ta được ăn no mặc ấm.”
Bạn đời, con cái!!
Khóe miệng Uông Tiểu Vũ giật giật, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc và kiên định của Mạc, không hiểu sao hốc mắt cô lại ươn ướt.
Rõ ràng, môi trường sống ở đây không hề tốt, mong ước của Mạc rất giản dị, đơn giản và trực tiếp — ăn no mặc ấm!
Hơn nữa, anh dùng từ "bạn đời", còn tính đến cả trường hợp có con trong tương lai.
Cô đối với Mạc chưa hề có tình cảm sâu đậm gì, cũng chưa từng nghĩ đến sau này.
Nhưng giờ phút này, cô cảm nhận được sự chân thành của Mạc. Anh hơn hẳn những gã đàn ông dẻo mồm ở kiếp trước, chỉ biết vẽ ra một chiếc bánh lớn về tương lai tốt đẹp mà bản thân lại không có năng lực thực hiện, lừa gạt tình cảm của các cô gái.
Thế là ma xui quỷ khiến thế nào cô lại gật đầu, rồi ngay lập tức, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như quả cà chua. Mặc kệ thân thể đau nhức, cô xoay người chạy ra ngoài. Cô tuyệt đối không thừa nhận rằng, trong khoảnh khắc này, mình đã bị tên người rừng này chọc cho rung động rồi!
Mạc xách một chiếc giỏ tre rỗng, vui vẻ cười rồi đi theo sau.