Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 21: Hệ Cấm Dục

Trước Sau

break

Cây táo dại ở ngay dưới chân núi, không xa lắm, chỉ là cần phải trèo lên cây để hái. Đại Sơn nghe nói Mạc đi hái quả xanh, cũng chuẩn bị đi hái một ít cho Nguyệt Lượng ăn.

Uông Tiểu Vũ nhìn Mạc và Đại Sơn cao lớn khỏe mạnh lúc trèo cây lại nhanh nhẹn có thể so với khỉ, mà Nguyệt Lượng cũng linh hoạt trèo lên một cây ăn quả khác, thuần thục hái quả rồi ném xuống, cô không khỏi có chút kinh ngạc.

Uông Tiểu Vũ suốt cả quá trình chỉ ở dưới gốc cây nhặt táo dại mà ba người hái xuống, rất nhanh đã đầy một giỏ.

Quả dại, quả nào quả nấy đều không lớn, nhưng tuyệt đối xanh sạch không ô nhiễm.

Uông Tiểu Vũ làm công việc mà đứa trẻ ba tuổi cũng làm được, không khỏi nghĩ rằng nếu mình muốn sinh tồn ở thế giới này, có lẽ phải luyện tập cho tốt một vài "kỹ năng" mà trước đây không biết.

Xách giỏ táo dại về, đã có mấy người cầm theo dụng cụ đợi trước nhà Mạc.

Thấy Uông Tiểu Vũ, ai nấy đều cung kính gọi "phu nhân". Uông Tiểu Vũ có chút ngại ngùng, nhưng vẫn thân thiện gật đầu với họ.

Mạc dịu dàng giải thích với Uông Tiểu Vũ rằng anh phải dẫn tộc nhân vào núi đi săn, nếu may mắn thì trưa là có thể về, lại dặn dò Nguyệt Lượng chăm sóc cô cho tốt. Sau đó, anh kéo Uông Tiểu Vũ vào nhà nhưng không vội đi ngay, cúi người ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn tới hôn lui. Uông Tiểu Vũ đầy đầu vạch đen, hoàn toàn ở trong trạng thái bị động.

Người đàn ông này có ưu thế tuyệt đối về mặt thể hình, cô hoàn toàn không đẩy ra được.

Hay nói cách khác, sự kháng cự của cô, trong mắt anh lại là ngại ngùng, là muốn mà còn làm ra vẻ từ chối, càng khiến anh thêm yêu thương không thôi, không nỡ buông tay.

Hai người mùi mẫn (phải nói là sự mùi mẫn một phía của người đàn ông) một lúc, anh mới cầm một chiếc rìu đá đi ra, dẫn mọi người rời đi.

Nguyệt Lượng thấy môi Uông Tiểu Vũ sưng tấy, không nhịn được "phụt" một tiếng mà bật cười.

Uông Tiểu Vũ vừa xấu hổ vừa bối rối, nhưng khi thấy môi Nguyệt Lượng cũng đầy đặn hơn không ít, cô không phục chỉ vào môi Nguyệt Lượng. Đại Sơn cũng đi săn cùng Mạc, hai người họ ban nãy rõ ràng cũng mùi mẫn một hồi.

Nguyệt Lượng lại không ngại ngùng như Uông Tiểu Vũ, cô cười nói một cách thoải mái: “Sự thân mật giữa bạn đời là chuyện rất bình thường. Em cười chỉ vì vui thôi, em vẫn luôn lo anh trai sẽ độc thân cả đời, không ngờ anh ấy đột nhiên lại khai khiếu.”

Biết Uông Tiểu Vũ nghe hiểu nhưng không nói được tiếng của bộ lạc Nữ Oa, Nguyệt Lượng cũng không đợi cô trả lời, cứ thế nói tiếp.

“Ở bộ lạc Nữ Oa chúng ta, bất kể nam nữ, mười sáu tuổi thành niên là có thể tham gia "Lễ Cắn" một năm một lần để kết đôi. Trong bộ lạc có không ít người muốn trở thành bạn đời của anh trai em, nhưng anh ấy đã thành niên được sáu năm rồi. Trong Lễ Cắn năm đầu tiên, mười mấy cô gái vây quanh anh ấy để cầu kết đôi, nhưng anh ấy không chấp nhận một ai. Mấy năm sau anh ấy dứt khoát không tham gia Lễ Cắn nữa. Năm nay em còn tưởng anh ấy chỉ đến xem nghi thức kết đôi của em, không ngờ Nữ Oa Chân Thần đã ban chị dâu cho anh ấy. Hôm nay đi săn trên núi họ chắc chắn sẽ không vào sâu trong núi, muộn nhất là chập tối sẽ về, anh trai em chắc chắn không nỡ xa chị đâu.” Nguyệt Lượng lại cười.

Mấy câu sau cùng tuy khiến Uông Tiểu Vũ mặt đỏ bừng vì vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng cô nghiêm túc hoài nghi Mạc mà Nguyệt Lượng nói, cái người sáu năm không tham gia nghi thức Lễ Cắn kết đôi ấy, không phải là Mạc mà cô biết. Người đàn ông trong lời của Nguyệt Lượng là một người đàn ông hệ cấm dục, không có chút hứng thú nào với người khác phái.

Mà Mạc trong trí nhớ của cô, lần đầu gặp cô, vẫn còn là ban ngày ban mặt, "phân thân" của anh đã "chào cờ" với cô. Tối qua lại còn ở "Lễ Cắn" đông người qua lại mà lần nữa chọc vào cô để "chào hỏi". Về đến nhà thì càng không biết mệt mỏi, cày cấy rất lâu...

Đây rõ ràng là một con quỷ đói trong sắc giới mà?

Làm gì có chút biểu hiện nào của đàn ông hệ cấm dục chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương