Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 22: Có Người Rơi Xuống Nước Rồi

Trước Sau

break

Thôi bỏ đi, bỏ đi. Dù sao cô cũng không biết nói tiếng của tộc Nữ Oa, càng không thể nói với người khác chuyện riêng tư như vậy. Không tranh luận với cô ấy nữa, trước tiên phải tìm được cỏ bồ, hoàn thành nhiệm vụ tân thủ mới là chuyện quan trọng nhất!

Uông Tiểu Vũ chỉ tay ra ngoài cửa, Nguyệt Lượng thông minh đoán: “Chị muốn ra ngoài đi dạo à?”

Uông Tiểu Vũ gật đầu, Nguyệt Lượng cười nói: “Đi thôi, em dẫn chị đi tham quan bộ lạc của chúng ta.”

Uông Tiểu Vũ lắc đầu, Nguyệt Lượng tiếp tục đoán: “Chị có nơi nào muốn đến à?”

Uông Tiểu Vũ gật đầu lia lịa, cô gái này thật thông minh!

Uông Tiểu Vũ và Nguyệt Lượng đi dọc theo con đường lớn đến bờ sông, sau đó men theo con đường nhỏ ven sông đi về phía thượng nguồn. Nguyệt Lượng cố tình đi chậm lại, thong thả bước cùng Uông Tiểu Vũ, còn cô thì vừa đi vừa để ý xem ven sông có cỏ bồ không.

Trên đường đi, thỉnh thoảng họ lại gặp người của tộc Nữ Oa đang giặt giũ hoặc bắt cá dưới sông. Nguyệt Lượng rõ ràng rất được lòng mọi người, ai gặp cũng chào hỏi cô ấy. Nguyệt Lượng cũng chào hỏi lại vài câu đơn giản và giới thiệu chị dâu của mình với các tộc nhân.

Nguyệt Lượng rất hoạt ngôn, dù Uông Tiểu Vũ không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, lắc đầu hoặc mỉm cười đáp lại, cô vẫn thao thao bất tuyệt kể về những chuyện thú vị trong bộ lạc, về Mạc và chuyện hồi nhỏ của hai người.

Đột nhiên, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Uông Tiểu Vũ: [Phía trước ba mươi mét, phát hiện một lượng lớn cỏ bồ.]

Uông Tiểu Vũ mừng thầm trong lòng, không quản cơ thể đau nhức, cô tăng tốc bước về phía trước.

“Chị dâu?” Nguyệt Lượng có chút khó hiểu, nhưng cũng vội vàng đi theo.

Còn chưa nhìn thấy cỏ bồ, đã nghe thấy mấy giọng nói non nớt hét lên thất thanh.

“Không thấy Kỳ đâu rồi!”

“Có phải rơi xuống sông rồi không? Cậu ấy còn chưa biết bơi lắm.”

“Kỳ... Kỳ... Cậu ở đâu? Mau ra đi, đừng chơi trốn tìm với bọn tớ nữa!”

Những âm thanh xì xà xì xồ truyền đến tai Uông Tiểu Vũ tự động biến thành ngôn ngữ mà cô có thể hiểu được, có người rơi xuống nước rồi? Cô và Nguyệt Lượng nhìn nhau, cũng thấy được vẻ mặt nghiêm trọng của Nguyệt Lượng.

“Em đi xem sao!” Nguyệt Lượng bỏ lại một câu cho Uông Tiểu Vũ, sải đôi chân dài chạy tới.

Nơi này là một hõm núi nhỏ, phải trèo lên một chút rồi đi xuống mới có thể nhìn thấy tình hình bên đó.

Uông Tiểu Vũ cũng lê đôi chân đau nhức chạy theo.

Tiếng nước chảy róc rách, nếu không đến gần, sẽ không thể nhận ra ở đây có khá nhiều người.

Năm sáu đứa trẻ trông khoảng bảy tám tuổi đang đứng ở chỗ nước nông ven sông nhìn quanh, đã có hai đứa sợ đến phát khóc.

Bốn cô gái trẻ khỏe mạnh đang giặt đồ cũng vội bỏ quần áo xuống chạy về phía mấy đứa trẻ.

Uông Tiểu Vũ vội vàng nhìn mặt nước, không có gì bất thường, chỉ thấy Nguyệt Lượng nhanh chóng xuống nước, hỏi nhanh mấy đứa trẻ vừa rồi chơi ở đâu, suy nghĩ một lát rồi lặn một hơi thật sâu về phía vùng nước sâu bên cạnh.

Uông Tiểu Vũ chạy đến bờ gần đó, lòng thắt lại nhìn mặt nước đã không còn bóng dáng Nguyệt Lượng, hai tay bất giác nắm chặt vì căng thẳng.

Nào ngờ lại bất ngờ bị một người chạy tới đâm sầm vào, "tõm" một tiếng rơi xuống nước.

Mẹ kiếp! Cô và con sông này đúng là có duyên! Hôm qua rơi xuống nước, hôm nay lại rơi xuống nước, may mà chỗ này nước không sâu, lực cản của nước cũng khiến cô không bị thương!

Uông Tiểu Vũ lo lắng cho đứa trẻ rơi xuống nước không có động tĩnh, cũng lo cho Nguyệt Lượng đang cứu người, phản ứng đầu tiên là đối phương không cố ý đâm vào mình, vì vậy chỉ vô thức quay đầu lại nhìn.

Lại thấy An khoanh tay trước ngực, khiêu khích nhìn cô, xem ra không phải là không cố ý như cô đã nghĩ.

Uông Tiểu Vũ cau mày, nghĩ lại lời Nguyệt Lượng nói, ngay cả Nguyệt Lượng cũng cho rằng cô đang cầu kết đôi Mạc một cách bá đạo, tuyên thệ chủ quyền, huống chi là người trong cuộc như An!

An có địch ý với "tình địch" là cô cũng là chuyện bình thường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương