Nhưng đối với cô mà nói, hôm qua cô vốn dĩ có ý tốt muốn giải vây cho An, lại trớ trêu thay kết thành bạn đời với Mạc. Cứ thế phát sinh quan hệ một cách khó hiểu với một người đàn ông quen chưa đầy hai mươi bốn tiếng, ngôn ngữ lại bất đồng, cô cũng rất buồn bực được không?
Đều tại cái phong tục bộ lạc chết tiệt này...
Uông Tiểu Vũ dời mắt ra mặt nước, không thèm chấp nhặt với An. Không lâu sau, Nguyệt Lượng trồi lên thở một hơi, rồi lại nhanh chóng lặn xuống nước tiếp tục tìm kiếm đứa trẻ mất tích.
Chỉ là Uông Tiểu Vũ không so đo với An, không có nghĩa là An không kiếm chuyện với cô.
“Tôi còn tưởng là ai, thì ra là con đàn bà hoang không biết từ đâu tới.” An hất cằm lên cao, vẻ mặt khinh thường liếc xéo Uông Tiểu Vũ.
Con đàn bà hoang Uông Tiểu Vũ nghe hiểu lời cô ta, nhưng không có tâm trạng dây dưa, chỉ lạnh lùng liếc An một cái, rồi tiếp tục đứng trong nước chú ý tình hình cứu người bên phía Nguyệt Lượng.
Cô nàng này, hiện Nguyệt Lượng đang khẩn cấp cứu người, cô ta không giúp thì thôi, lại còn ở đây nói nhảm những chuyện không đâu, Uông Tiểu Vũ lập tức mất hết cảm tình với cô ta.
Ánh mắt của Uông Tiểu Vũ lại khiến An tức đến sôi máu, cho rằng cô đã cướp mất Mạc, lại còn kiêu ngạo không coi mình ra gì.
Ngay lập tức, cô ta nắm chặt nắm đấm nhảy xuống nước định đánh Uông Tiểu Vũ.
Uông Tiểu Vũ cau mày nhìn người phụ nữ không biết lựa nơi lựa chỗ, lúc nào cũng có thể nổi điên này, sự chênh lệch về chiều cao và vóc dáng cũng thực sự khiến cô cảm thấy bị uy hiếp.
May mà cô gái trẻ bên cạnh An thấy cô ta định đánh Uông Tiểu Vũ, liền nhanh chóng nhảy xuống sông, kéo An lại, vẻ mặt không đồng tình: “An, Kỳ sẽ không sao chứ? Trước đây nó cũng hay chơi dưới nước, sao hôm nay đang yên đang lành lại đột nhiên rơi xuống sông vậy?”
An nghe vậy, ánh mắt chuyển sang Uông Tiểu Vũ, mặt đầy vẻ khinh bỉ: “Hoàng Diệp, đương nhiên là vì đột nhiên có sao chổi này đến, hại Kỳ rơi xuống sông rồi. Có sao chổi này ở đây, bộ lạc chúng ta không biết còn gặp phải tai họa gì nữa!”
Hai cô gái vạm vỡ khác đi cùng họ nghe vậy cũng nhìn về phía Uông Tiểu Vũ, không hề che giấu vẻ khó chịu và chán ghét trên mặt.
Uông Tiểu Vũ mím môi, ánh mắt nhìn thẳng vào cô gái tên Hoàng Diệp bên cạnh An.
Theo thẩm mỹ của Uông Tiểu Vũ, Hoàng Diệp này cũng rất đẹp, ngũ quan rõ nét, đôi mắt dài nhỏ ánh lên vẻ lanh lợi, ánh mắt lúng liếng mang một vẻ quyến rũ mê người.
Chỉ là cô ta trông có vẻ như đang chuyển chủ đề, giải vây cho mình, nhưng thực ra chỉ cần mấp máy môi, hai câu nói nhẹ nhàng khéo léo đã dẫn dắt An chụp cho mình cái mũ "sao chổi". Uông Tiểu Vũ đã xem không ít phim cung đấu nên không tin cô ta là vô ý, chỉ là cô không hiểu tại sao Hoàng Diệp lại nhắm vào mình. Vì mình là người ngoài? Hay vì cô ta và An có quan hệ tốt?
Hoàng Diệp thấy Uông Tiểu Vũ nhìn mình, liền nở một nụ cười thân thiện với cô.
Uông Tiểu Vũ trong lòng chửi thề, nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười vô hại với Hoàng Diệp. Muốn đọ diễn xuất với cô à?
Dù sao thì từ nhỏ đến lớn cô cũng đã xem vô số phim truyền hình và điện ảnh, lẽ nào lại không bằng một người phụ nữ của bộ lạc nguyên thủy?
Còn về An, Uông Tiểu Vũ không muốn để ý, nhưng lúc dời mắt đi, cô thuận tiện liếc qua bộ ngực ước chừng 38E của An, trong đầu lóe lên bốn chữ lớn – "Ngực to không não"!
Cúi đầu nhìn của mình, ừm ừm, vô cùng may mắn, của cô chỉ bình thường thôi.
Hành động này của Uông Tiểu Vũ trong mắt An lại là cô đang tự ti, cô ta càng đắc ý ưỡn ngực ra, nhưng lại thấy Uông Tiểu Vũ rất nhanh đã dời mắt ra mặt nước, An tức không có chỗ xả.
Đang định mở miệng chế nhạo Uông Tiểu Vũ vài câu, thì thấy cô vội vàng đi mấy bước vào giữa sông, thì ra là Nguyệt Lượng đã tìm thấy Kỳ.
Chỉ thấy đầu Kỳ rũ xuống, mặt không còn chút máu, không còn chút sức sống, rõ ràng đã chết rồi.
Kỳ và cô ta không thân thiết, nó sống hay chết An không quan tâm, nhưng đây thực sự là một cơ hội tốt để khiến mọi người trong bộ lạc tin rằng Uông Tiểu Vũ là sao chổi!