Cô không nói hai lời, ngồi xổm xuống đặt tay lên ngực Kỳ. Hai người chị của Kỳ hét lên rồi lùi lại, để tránh đứng quá gần "sao chổi" là cô.
Mẹ của Kỳ tuy sắc mặt đại biến nhưng vẫn ôm chặt con không chịu buông tay, còn đẩy Uông Tiểu Vũ ra: “Cô... cô... cô... muốn làm gì Kỳ?”
Uông Tiểu Vũ ngã phịch xuống đất. Mẹ kiếp, nếu so về sức lực, cô đúng là không so bì nổi với đám người bộ lạc này.
Nguyệt Lượng cũng có chút nghi hoặc, nhưng trong nháy mắt cô đã đoán ra Uông Tiểu Vũ muốn thử cứu Kỳ.
Tuy nhiên, Hoàng Diệp đã theo Phong bà bà rất nhiều năm, việc phán đoán một người đã chết hay chưa chắc sẽ không sai đâu.
Dù vậy, cô vẫn ủng hộ Uông Tiểu Vũ vô điều kiện và tìm đường lui cho cô: “Hoàng Diệp nói Kỳ đã chết rồi, nhưng nhỡ đâu là do cô ấy học nghệ chưa tinh thì sao? Nhỡ đâu Kỳ vẫn còn cứu được thì sao? Chị dâu tôi yếu ớt mỏng manh như vậy, có thể làm gì Kỳ được chứ?”
Trong mắt Hoàng Diệp nhanh chóng lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng không ai phát hiện ra.
An hét lớn: “Hoàng Diệp sao có thể nhìn nhầm được? Sao chổi này chắc chắn muốn linh hồn Kỳ không được yên nghỉ, nói không chừng còn không thể đầu thai chuyển thế!”
Nguyệt Lượng nổi giận, đấm một cú vào mặt An. An lảo đảo lùi về sau mấy bước, rồi ôm mũi, tức giận mà không dám nói gì, trừng mắt nhìn Nguyệt Lượng, máu tươi chảy ra từ kẽ tay cô ta.
Nguyệt Lượng nheo mắt vung nắm đấm cảnh cáo An, rồi quay sang mẹ của Kỳ, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều: “Hoàng Diệp nói Kỳ đã chết rồi, cứ để chị dâu tôi xem thử. Nếu không cứu được thì cũng không tệ hơn được nữa, nhưng lỡ như cứu được thì sao? Chẳng lẽ dì không muốn Kỳ sống lại à?”
Mẹ của Kỳ nhìn gương mặt trắng bệch của con trai, chỉ do dự một chút rồi nhẹ nhàng đặt cậu bé xuống, ánh mắt nhìn Uông Tiểu Vũ tràn ngập hy vọng.
Uông Tiểu Vũ nhìn Nguyệt Lượng với ánh mắt cảm kích, không dám chậm trễ, cô sờ lên ngực cậu bé, tim đập tuy yếu ớt, nhưng vẫn còn!
Trong lòng cô vui mừng, nhưng cũng lập tức căng thẳng hơn. Bây giờ việc có cứu được Kỳ hay không hoàn toàn phụ thuộc vào phương pháp cứu người đuối nước mà cô đã học nhưng chưa từng thực hành.
Cô hơi gắng sức bế Kỳ lên, một chân quỳ xuống đất, một chân co lại, đặt bụng Kỳ lên đầu gối đang co của mình, để đầu cậu bé chúc xuống.
Cô vỗ vào lưng Kỳ, một cái, hai cái, ba cái...
Nước trong bụng và khí quản của Kỳ bắt đầu chảy ra từ miệng. Nhưng có lẽ do bị đuối nước quá lâu, dù đường thở đã thông suốt, Kỳ vẫn không thể tự thở.
Uông Tiểu Vũ nhìn Kỳ được đặt lại trên bãi cỏ mà không có hơi thở, cô không kịp nghĩ nhiều, hít một hơi thật sâu, bịt mũi Kỳ lại rồi bắt đầu hô hấp nhân tạo miệng đối miệng.
Nguyệt Lượng trợn tròn mắt nhìn hành động kinh thế hãi tục của Uông Tiểu Vũ, nghe thấy tiếng hít vào một ngụm khí lạnh của những người trong bộ lạc xung quanh, cô lập tức thấy thương cho anh trai mình.
Với điều kiện của Mạc, chỉ cần anh ấy muốn, lấy mười người vợ cũng không thành vấn đề, nhưng anh ấy lại chẳng vừa mắt ai, chỉ vừa mắt cô gái đến từ bên ngoài này.
Cô gái đến từ bên ngoài này trông gầy gò nhỏ nhắn, không ngờ ngay cả một cậu bé sáu bảy tuổi cũng "ra tay" được! Cứ đà này, nếu cô ấy được bộ lạc chấp nhận, chẳng phải rất có khả năng sẽ tìm thêm mấy người bạn đời nữa sao? Mạc còn phải chia sẻ chị dâu này với những người đàn ông khác trong bộ lạc ư? Cô cũng thấy uất ức thay cho Mạc!
Lúc này, tâm trạng của Nguyệt Lượng vô cùng phức tạp. Một mặt, cô hy vọng Uông Tiểu Vũ có thể cứu sống Kỳ, một sinh mạng còn nhỏ bé như vậy.
Mặt khác, cô lại nghĩ nếu Uông Tiểu Vũ không cứu được Kỳ, liệu cô có nên thuận nước đẩy thuyền, đồng ý việc Uông Tiểu Vũ là sao chổi, để tộc nhân xử tử cô ấy, để Mạc đau dài không bằng đau ngắn không?
Còn An, khi thấy hành động này của Uông Tiểu Vũ, dù máu mũi do bị Nguyệt Lượng đấm vẫn chưa ngừng chảy, tâm trạng lại phấn chấn hẳn lên.
Cơ hội của cô đến rồi! Cái que củi gầy gò đến từ bên ngoài này lại dám hôn Kỳ trước mặt bao nhiêu người.