Mạc sẽ phát hiện ra mình đã nhìn nhầm người, chính mình mới là người nên trở thành bạn đời của anh ấy nhất!
Uông Tiểu Vũ không hề biết những suy nghĩ trong lòng Nguyệt Lượng, An và những tộc nhân khác. Cô vẫn kiên trì hô hấp nhân tạo, cho đến khi lồng ngực của Kỳ bắt đầu phập phồng, có thể tự thở, cô mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi ngồi bệt xuống bãi cỏ bên cạnh và nở một nụ cười vui vẻ.
Ánh mắt của những người xung quanh nhìn Uông Tiểu Vũ mỗi người một vẻ, phần lớn là kính sợ, cũng có một số ít ánh mắt oán độc, thậm chí là ghen tị.
Mẹ của Kỳ vừa thấy cậu bé đã thở lại và mở mắt ra, liền xúc động ôm chầm lấy con, nước mắt nóng hổi lã chã rơi, nhưng miệng lại toe toét cười, không sao khép lại được. Đứa con trai út vốn đã tưởng chết rồi nay lại sống lại, tâm trạng vui mừng phấn khích như đi tàu lượn siêu tốc này của bà, Uông Tiểu Vũ cũng có thể thấu hiểu được phần nào.
Lúc nãy cô chỉ mải cứu Kỳ, chỉ là một động tác hô hấp nhân tạo đơn giản, mà dường như đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô. Kỳ vừa tỉnh lại, tinh thần cô thả lỏng, đến sức lực để đứng dậy cũng không còn.
Ngồi một lát, sức lực cuối cùng cũng hồi phục. Cô mỉm cười với Nguyệt Lượng, Nguyệt Lượng đang ngẩn người nhìn cô, vội vàng tiến lên đỡ cô dậy.
Mẹ của Kỳ dắt theo hai cô con gái, đi thẳng đến trước mặt Uông Tiểu Vũ rồi quỳ xuống, thành kính dập đầu.
Miệng không ngớt lời cảm ơn cô đã cứu sống con trai mình, còn nói mấy ngày nữa sẽ đưa Kỳ đến để hầu hạ cô.
Uông Tiểu Vũ nghe hiểu lời bà nói. Đối với việc mẹ Kỳ muốn đưa Kỳ đến "hầu hạ" mình, cô chỉ nghĩ rằng đó là do bà cảm kích cô đã cứu Kỳ, muốn để Kỳ làm người hầu cho cô để báo đáp ân cứu mạng, nên vội vàng xua tay từ chối.
Đối với cô mà nói, cứu Kỳ chỉ là không muốn nhìn thấy một sinh mệnh nhỏ bé cứ thế ra đi, chứ không có suy nghĩ gì khác, càng không muốn người ta phải làm nô bộc cho mình.
Mà Nguyệt Lượng thấy hành động này của Uông Tiểu Vũ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra chị dâu hôn Kỳ chỉ là để cứu người, chứ không phải muốn Kỳ lớn lên làm chồng nhỏ của mình.
An tức giận và oán độc chất vấn mẹ của Kỳ: “Sao dì lại hồ đồ như vậy! Nếu không phải tại đứa sao chổi này, Kỳ đã không bị đuối nước, thì cần gì đến lượt cô ta cứu chứ? Hơn nữa cô ta là cứu Kỳ sao? Rõ ràng là đang chiếm tiện nghi của Kỳ! Kỳ còn nhỏ như vậy, đợi nó lớn lên, trong bộ lạc chúng ta có biết bao cô bé tốt cho nó lựa chọn, có đáng phải đi theo một bà già như cô ta không? Biết đâu Kỳ bị đuối nước chính là do con đàn bà này cố tình giở trò!”
Lời này vừa nói ra, những người vốn đang kính sợ Uông Tiểu Vũ, hơn một nửa ánh mắt nhìn cô chỉ còn lại sự sợ hãi, không còn tôn kính nữa.
Tuy Uông Tiểu Vũ không hề muốn những người này tôn kính mình, nhưng khi nghe lời của An và thấy ánh mắt của mọi người, cô sững sờ trong giây lát, rồi mơ hồ nhận ra, hình như mình lại vô tình chạm phải phong tục kỳ quái nào đó của bộ lạc này rồi. Bởi vì theo ý của An, dường như "hầu hạ" mà mẹ Kỳ nói không phải là làm người hầu cho cô, mà là Uông Tiểu Vũ cô đây muốn "trâu già gặm cỏ non"...
Vãi chưởng! Hiểu lầm này to rồi!
Phản ứng đầu tiên của cô lại là: Chuyện này mà để Mạc biết được, liệu cô còn sống mà thấy được mặt trời ngày mai không?
Tuy rằng từ trước đến giờ Mạc đối xử với cô rất tốt, nhưng cắm sừng anh ta, liệu anh ta có nhịn được không?
Việc cô và Mạc trở thành bạn đời vốn đã mơ mơ hồ hồ, sao có thể ra tay với một cậu bé sáu bảy tuổi được chứ? Cô cũng đâu phải biến thái!
Thế là Uông Tiểu Vũ vội vàng nắm lấy tay Nguyệt Lượng, liên tục lắc đầu, hy vọng Nguyệt Lượng có thể hiểu ý mình.
Nguyệt Lượng vốn cũng vì Uông Tiểu Vũ hôn Kỳ mà vô cùng bất mãn với cô. Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ này, Nguyệt Lượng đã hiểu ra ý của cô: Chị ấy chỉ đơn thuần cứu Kỳ, không có ý gì khác.