Uông Tiểu Vũ gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, đúng vậy, tuy tôi trông có vẻ trắng hơn mọi người một chút, nhưng thực ra chúng ta đều là người da vàng, cùng một tổ tiên đó! Mấy người ăn thịt tôi, chẳng phải là tương đương với việc ăn thịt đồng loại của mình à?”
Nói xong một tràng dài như vậy, Uông Tiểu Vũ mới sực nhận ra họ cũng không hiểu mình nói gì, cô vội vàng ngậm miệng lại, vừa lo lắng bất an lại vừa tràn đầy hy vọng nhìn cô gái đối diện.
Người đàn ông nghiêm giọng nói vài từ với cô gái đó, xung quanh vang lên tiếng cười ồ.
Nhìn vẻ mặt ngày càng tức giận của cô gái, Uông Tiểu Vũ bất giác ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã bế mình đi một quãng xa mà vẫn giữ rất vững.
Thế nhưng, cô lại thấy người đàn ông đó đang nhếch miệng cười, một nụ cười vui vẻ mà không thành tiếng... Ơ? Chẳng lẽ cô đã hiểu lầm ý của cô gái kia?
Tại sao người đàn ông này lại cười rạng rỡ như vậy?
Uông Tiểu Vũ lại nhìn về phía cô gái, cô ta tức đến nỗi đỉnh đầu sắp bốc khói, thậm chí Uông Tiểu Vũ còn cảm thấy cô ta sắp lao đến xé xác mình. Cô sợ hãi co rúm người rúc sâu hơn vào lòng người đàn ông.
Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông lại một lần nữa bật ra từ cổ họng.
Cười cái gì mà cười, răng trắng thì hay lắm à!
Cô gái kia gầm lên rồi lao tới, Uông Tiểu Vũ sợ đến mức vùi chặt đầu vào lồng ngực người đàn ông.
Trời ơi, xong rồi, xong rồi, cô hoàn toàn hiểu lầm rồi!
Cô gái này không phải là không ăn thịt người, mà có lẽ là đao phủ trong bộ tộc ăn thịt người! Chính tay cô ta sẽ giết người và phanh thây...
Suy nghĩ chỉ thoáng qua trong chốc lát, người đàn ông đã nhẹ nhàng né sang một bên, cô gái kia vồ hụt, lại tức giận gào lên một tràng xì xà xì xồ.
Người đàn ông đang bế Uông Tiểu Vũ thì mặt mày sa sầm, lớn tiếng quát cô gái vài câu, rồi lại cúi đầu nhìn Uông Tiểu Vũ, ánh mắt nóng rực, giọng nói dịu dàng nói một tràng xì xồ, xen lẫn vào đó là tiếng xì xồ của những người khác và cả cô gái kia.
Ông trời ơi, rốt cuộc họ đang nói cái gì vậy?
Thảo luận xem nên ăn cô thế nào ư? Xào, luộc, nướng hay là ăn sống?
Những điều không biết là đáng sợ nhất. Uông Tiểu Vũ không hiểu họ nói gì, không thể giao tiếp, tự mình suy diễn ra vô số cảnh tượng, bất giác rùng mình một cái, tuyến lệ không kìm được mà tuôn trào nước mắt.
Đến lúc này, cô gần như đã buộc phải chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên không.
Nhưng có ai bi thảm như cô không, xuyên không đến một nơi trông như còn ở thời kỳ đồ đá, bị một đám người hoang dã bàn tính xem nên ăn mình như thế nào?
Cuộc tranh cãi giữa người đàn ông và cô gái chỉ kéo dài vài phút, cô gái hậm hực bỏ đi, còn người đàn ông bế Uông Tiểu Vũ sải bước đi tiếp.
Bây giờ không giết cô sao? Trong lòng Uông Tiểu Vũ lại nhen nhóm một tia hy vọng mới, chỉ cần không bị giết ngay lập tức, cô vẫn còn cơ hội trốn thoát.
Lén nhìn bóng lưng tức giận bỏ đi của cô gái, rồi lại thấy một người đàn ông khác trong nhóm của hắn nhìn cô với vẻ mặt phức tạp, gọi một tiếng "An" rồi đuổi theo cô gái đó, trong lòng Uông Tiểu Vũ lại nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ.
Lẽ nào, cô gái đó là bạn đời của người đàn ông này, thấy hắn bế mình nên ghen tuông?
Còn người đàn ông đuổi theo sau, hoặc là anh em của cô gái đó, hoặc là người ngưỡng mộ cô ta?
Nhớ lại lúc cô gái tức giận gào thét, cô đã tưởng cô ta muốn cứu mình nên dùng thứ ngôn ngữ họ không hiểu để tỏ vẻ đồng tình, rồi phản ứng của cô gái đó và những người xung quanh, cô càng nghĩ càng thấy khả năng này rất lớn!
Ôi! Ông trời ơi! Ôi ôi!
Nếu thật sự là như vậy, Uông Tiểu Vũ không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Đầu tiên, ít nhất là trong thời gian ngắn cô sẽ không bị ăn thịt, đúng không? Điểm này quả thực đáng để vui mừng.
Thế nhưng... tiếp theo cô sẽ phải đối mặt với điều gì?
Một người đàn ông không cùng ngôn ngữ bắt cóc một cô gái về, thậm chí không thèm để tâm đến sự ghen tuông của bạn đời mình, hắn sẽ làm gì cô?
Uông Tiểu Vũ tức thì thấy lạnh sống lưng, trong lòng phát hoảng.