Cô mặc áo cộc quần đùi nhưng cả người lại ướt sũng, bị người đàn ông ôm như vậy khó tránh khỏi da thịt chạm vào nhau. Ngọn lửa trong ánh mắt và hơi nóng tỏa ra từ người đàn ông càng khiến Uông Tiểu Vũ cảm thấy như ngồi trên bàn chông, cô cố gắng hết sức để tay mình tránh xa hắn.
Uông Tiểu Vũ cố gắng lờ đi sự thật rằng mình đang ở trong lòng người đàn ông này, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh trên đường đi, suy tính khả năng trốn thoát.
Nơi này cách con sông kia khá xa, nằm ở lưng chừng sườn núi, xa xa là những dãy núi trập trùng.
Nhà cửa ở gần khá dày đặc, nhìn từ bên ngoài đều là kiểu nhà bán địa huyệt*, mỗi ngôi nhà trông không lớn lắm, mái tranh giống hình nón, còn phần tường nhà lộ trên mặt đất thì được vây thành hình tròn. Thậm chí có những mái nhà còn nối thẳng xuống mặt đất, nhìn từ xa, cả ngôi nhà trên mặt đất chỉ là một hình nón.
*Nhà bán địa huyệt là kiểu nhà có một phần được đào sâu xuống lòng đất.
Nhưng nhìn gần có thể thấy, mỗi mái nhà thực ra chia làm hai tầng, ở giữa có khoảng trống cao hơn một mét, đây có lẽ là thiết kế để lấy sáng và thông gió. Mái hiên của tầng trên khá rộng, nếu trời mưa, nước sẽ không bị dột vào trong nhà.
Xung quanh mỗi ngôi nhà đều có một con mương sâu bao quanh, có chút giống với kiến trúc của người Bán Pha được thấy trong sách.
Trông nơi đây giống như một thôn làng... hay nói đúng hơn là một bộ lạc.
Còn chưa nghĩ ra cách thoát thân, Mạc đã bế cô vào túp lều tranh nhỏ mái tròn bên cạnh ngôi nhà hình chữ nhật lớn nhất ở chính giữa bộ lạc.
Phía sau truyền đến tiếng hò hét trêu chọc của những người đàn ông khác, cả người Uông Tiểu Vũ cứng đờ.
Nhẹ nhàng đặt Uông Tiểu Vũ xuống cái ổ — à không, phải là cái giường — làm bằng một đống cỏ mềm không biết tên trong nhà, Mạc đi ra cửa, nói mấy câu xì xồ gì đó với đám người đang hóng chuyện bên ngoài, bọn họ liền cười hi hi ha ha rồi chạy đi mất.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Sắp phải ở riêng một mình với người đàn ông cao lớn vạm vỡ này rồi!
Hơn nữa... Uông Tiểu Vũ liếc trộm một nơi nào đó trên người hắn, chiếc váy da thú vậy mà lại bị chống lên thành một đường cong đáng sợ!
Uông Tiểu Vũ càng căng thẳng đến mức tim sắp vọt ra khỏi cổ họng.
Dù chưa từng trải sự đời, nhưng là một phụ nữ hiện đại của thế kỷ 21, Uông Tiểu Vũ rất rõ điều đó có nghĩa là gì.
Cơ thể đang nhanh chóng co lại của cô càng thêm cứng đờ, nhưng đầu óc lại xoay chuyển nhanh chóng.
Nói về đường lối trốn thoát... bây giờ là ban ngày, trên núi tiếng thú hoang gầm rú liên hồi, chạy lên núi, e là chết càng nhanh hơn.
Cách khả thi hơn có vẻ vẫn là tránh những người của bộ lạc nguyên thủy này, chạy ra bờ sông, men theo dòng sông mà trốn.
Nhưng bây giờ là ban ngày, túp lều tranh này nằm ở chính giữa bộ lạc, đừng nói là chạy đến bờ sông, e là vừa ra khỏi cửa đã bị người ta phát hiện.
Cho nên... e là phải đợi đến tối...
Uông Tiểu Vũ nhìn Mạc dùng gậy gỗ cài cửa lại, đầu óc liền choáng váng từng cơn, giữa thanh thiên bạch nhật... hắn... hắn... hắn đã muốn làm chuyện dâm tà đó rồi?
Cô... cô... cô... phải làm sao mới thoát khỏi kiếp nạn này?
Uông Tiểu Vũ liếc thấy cây gậy gỗ trên bàn đá, lập tức lao tới chộp lấy, giơ lên trước ngực, vẻ mặt đầy phòng bị nhìn chằm chằm Mạc.
Hắn quay người lại, để lộ hàm răng trắng bóng cười với cô rồi nói mấy chữ, tuy phát âm đơn giản, nhưng khổ nỗi Uông Tiểu Vũ một chữ cũng không hiểu.
Nhưng sự trầm khàn trong giọng nói của người đàn ông rất rõ ràng, chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, Uông Tiểu Vũ vô cùng chắc chắn rằng gã đàn ông này tinh trùng đã lên đến não rồi!
Á á á á, cô phải làm sao đây? Ai tới cứu cô với? Uông Tiểu Vũ nắm chặt cây gậy gỗ, vẻ mặt kinh hãi nhìn Mạc.