Công bằng mà nói, người đàn ông này có ngũ quan sắc nét tinh xảo, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt tựa như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ. Lúc không biểu cảm thì toát lên vẻ uy nghiêm, nhưng khi cười lên lại khiến người ta cảm thấy bầu trời trước mắt bỗng nhiên bừng sáng, nhan sắc ăn đứt cả dàn tiểu thịt tươi và các oppa chân dài.
Làn da của hắn có màu lúa mạch khỏe khoắn, thân trên để trần lộ ra cơ ngực hoàn hảo như của các vận động viên thể hình trên TV, cơ bụng tám múi tựa như những thỏi sô-cô-la. Càng hiếm có hơn là người đàn ông này cao gần một mét chín, đôi chân dài miên man chuẩn tỉ lệ vàng cũng vô cùng săn chắc, mạnh mẽ. Dù Uông Tiểu Vũ đang ở một nơi xa lạ không rõ thời đại, cô cũng phải thừa nhận rằng từng cử chỉ của người đàn ông này đều toát ra sức hấp dẫn nam tính nồng đậm, quyến rũ đến tận xương tủy.
Dù Uông Tiểu Vũ là thành viên của "hội mê trai đẹp", dù cô đến từ một xã hội cởi mở, nhưng về bản chất cô vẫn là một cô gái truyền thống, bảo thủ, chưa thoáng đến mức có thể phát sinh quan hệ với một người đàn ông xa lạ, cho dù đối phương có đẹp trai đến mấy, có là "hormone di động" đi chăng nữa.
“Á — Anh đừng qua đây! Tôi sẽ đánh anh đó!” Uông Tiểu Vũ hét lớn, cố ra vẻ mạnh mẽ, nhưng trái tim nhỏ bé thì đập thình thịch.
Người đàn ông đứng yên tại chỗ, nói xì xà xì xồ vài câu, nghe giọng điệu thì khá ôn hòa, nhưng Uông Tiểu Vũ một chữ cũng không hiểu!
Người đàn ông chỉ vào Uông Tiểu Vũ, rồi lại chỉ vào tấm da cáo trắng trên tường, xì xà xì xồ nói thêm vài câu. Uông Tiểu Vũ vẫn căng thẳng nhìn hắn, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu gì.
Người đàn ông nhìn đôi môi khô nứt của Uông Tiểu Vũ, khẽ cau mày, quay người lấy ống tre trên tường, đưa lên miệng uống một ngụm nước, sau đó chỉ vào ống tre, ra hiệu cho Uông Tiểu Vũ uống.
Uông Tiểu Vũ không hề nhúc nhích, vẫn nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
Hai người nhìn nhau một lúc, người đàn ông không ép buộc, quay người, sải bước chân dài rời khỏi nhà và kéo cửa lại.
Uông Tiểu Vũ lo lắng đi đến cửa, ghé tai nghe ngóng bên ngoài không có tiếng động, lén mở hé cánh cửa tre ra một khe hở. Bên ngoài quả nhiên không có ai. Uông Tiểu Vũ thử đẩy cửa ra thêm một chút, phát hiện người đàn ông không hề khóa cửa.
Cô không bị trói, cũng không bị nhốt. Người đàn ông tuy có hơi bốc đồng nhưng không có hành động gì quá khích với cô. Tình hình gì đây?
Điều này có nghĩa là cô có tự do cá nhân?
Người đàn ông đó không bắt cô về để ăn thịt?
Cũng không phải bắt cô về để "ăn"?
Uông Tiểu Vũ hơi yên tâm một chút.
Nhưng khi nhìn qua cửa tre, thấy xa xa gần gần là những ngôi nhà bán địa huyệt hình tròn, hình vuông, cùng những người đàn ông, phụ nữ cao lớn khỏe mạnh thỉnh thoảng đi lại giữa các ngôi nhà, rồi lại nhìn cánh tay nhỏ, đôi chân gầy của mình, lại còn rào cản ngôn ngữ, chút may mắn vừa nhen nhóm trong lòng Uông Tiểu Vũ lại lập tức bị dập tắt.
Khát quá! Uông Tiểu Vũ do dự một lát, cuối cùng vẫn cầm lấy ống tre mà người đàn ông vừa uống nước, ừng ực uống lấy uống để. Bây giờ giữ mạng là quan trọng nhất, cô đâu còn dám chê nước đã được lọc sạch hay chưa?
Nhưng nước này vào cổ họng lại có vị ngọt nhẹ, chưa bị ô nhiễm công nghiệp, cũng khá tốt.
Người đàn ông không xâm phạm cô, Uông Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm. Vậy thì đợi đến tối rồi tìm cơ hội trốn đi!
Uông Tiểu Vũ còn chưa kịp xem xét kỹ trong nhà có thứ gì có thể đảm bảo an toàn cho mình hơn không thì giọng nói của người đàn ông đã vang lên ngoài cửa, cùng lúc đó là tiếng gõ "cốc cốc" vào cửa tre.
Uông Tiểu Vũ cảnh giác cầm gậy gỗ lên, làm ra tư thế phòng thủ, thì thấy người đàn ông mở cửa bước vào.
Thấy Uông Tiểu Vũ vẫn mặc bộ quần áo kỳ lạ và ẩm ướt trên người, người đàn ông nhíu mày…