Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 6: Nhiệm Vụ Tân Thủ

Trước Sau

break

Người đàn ông lại xì xà xì xồ nói mấy tiếng, chỉ vào tấm da hồ ly trắng có màu sắc rất đẹp treo trên tường rồi lại chỉ vào người cô.

Lần này Uông Tiểu Vũ cuối cùng cũng hiểu ý của người đàn ông, thì ra hắn muốn cô thay bộ đồ ướt ra, khoác tấm da hồ ly trắng vào. Cô gật đầu với hắn, đổi lại là nụ cười để lộ hàm răng trắng lóa khiến người ta hoa mắt của hắn.

Người đàn ông đi đến cửa, chỉ vào thanh gỗ dùng để cài then, Uông Tiểu Vũ không hiểu ra sao, hắn lại đi ra ngoài lần nữa, lúc này Uông Tiểu Vũ mới hiểu ra, có lẽ hắn muốn cô cài then cửa lại.

Xem ra người đàn ông này không có ác ý, Uông Tiểu Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm, cài then cửa tre lại.

Vừa rồi cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng và sợ hãi, bây giờ thả lỏng rồi mới cảm thấy bộ quần áo ướt sũng lạnh lẽo dính sát vào người, vô cùng khó chịu.

Trong nhà không có cửa sổ, ánh sáng lọt vào từ khe hở cao hơn một mét giữa hai tầng mái nhà.

Cửa tre đã cài then, cô do dự một lúc, lấy tấm da hồ ly trắng trên tường xuống, cởi áo thun ngắn tay ra, không dám cởi đồ lót, khoác tấm da hồ ly lên người. Quần short cũng ướt sũng, nhưng lúc này không có thứ gì khác để che thân, Uông Tiểu Vũ đành tiếp tục mặc nó.

Bên ngoài nắng rất đẹp, phơi quần áo chắc sẽ nhanh khô thôi, nhưng Uông Tiểu Vũ chỉ khoác một tấm da hồ ly, không dám ra ngoài, đành vắt chiếc áo thun của mình thật khô ở chỗ thoát nước trong nhà rồi phơi lên một cây sào tre.

Tấm da hồ ly khó cố định, Uông Tiểu Vũ phải dùng một tay giữ lấy, như vậy không chỉ bất tiện mà lỡ như người đàn ông tên "Mạc" kia quay lại, cô càng không có khả năng tự vệ.

Bây giờ cô không thể yên tâm ở lại nhà người đàn ông này. Dù hắn chưa làm gì quá đáng với cô, nhưng trực giác mách bảo rằng ở bên cạnh một người đàn ông tràn đầy hormone nam tính như vậy vô cùng nguy hiểm.

Cô phải rời đi càng sớm càng tốt!

Ngoài việc tạm thời cố định tấm da hồ ly, cô còn phải chuẩn bị cho việc bỏ trốn vào ban đêm!

Khả năng giữ nhiệt của da hồ ly quá tốt, chẳng mấy chốc Uông Tiểu Vũ đã thấy nóng đến đổ mồ hôi. Uông Tiểu Vũ suy nghĩ một lát, rồi quấn tấm da quanh người từ dưới nách, nhét phần thừa vào trong. Như vậy vừa tạm thời cố định được tấm da, vừa để lộ vai ra, mát mẻ hơn nhiều, hai tay cũng được giải phóng.

Cạnh cửa sát tường có mấy hòn đá, cô nhặt chúng đặt cạnh "ổ", tiện tay lấy dùng.

Ngồi lại vào "ổ", cô đặt cây gậy gỗ dài dùng để tự vệ bên cạnh, mắt thỉnh thoảng cảnh giác nhìn ra cửa. Cô rút một ít cỏ mềm có độ dày đều nhau trong "ổ" ra, chập thành hai sợi rồi bện thành một sợi dây thừng dày hơn.

Khi sắp hết cỏ mềm, cô lại nối thêm cỏ mới vào bện tiếp. Thấy độ dài có lẽ đủ để trói người đàn ông kia, cô lén giấu sợi dây thừng dài và dày này xuống dưới cùng lớp cỏ mềm trong góc.

Đúng lúc này, trong đầu cô vang lên một tiếng "Ting —", ngay sau đó là giọng nói máy móc không chút cảm xúc: [Chúc mừng chủ nhân đã chế tạo thành công một sợi dây cỏ đơn giản, nhận được 10 tiền đồng, 1 điểm kinh nghiệm, đồng thời kích hoạt nhiệm vụ tân thủ của hệ thống chế tạo — Bện một chiếc bồ đoàn.]

Uông Tiểu Vũ bị âm thanh đột ngột này làm cho giật nảy mình, nhưng khi hoàn hồn lại thì có chút phấn khích. Tuy đã xuyên không đến nơi kỳ quái này, nhưng có hệ thống trong tay, chắc hẳn cô có thể tránh được nguy hiểm và lên như diều gặp gió chứ nhỉ?

[Hệ thống, hệ thống, tiền đồng dùng để làm gì? Điểm kinh nghiệm dùng để làm gì? Lúc tôi tỉnh lại đã nghe thấy có hệ thống được cài vào, tại sao bây giờ mới kích hoạt?]

Hệ thống không có phản ứng.

[Hệ thống ơi?... Hệ thống thân yêu?... Hello!... Vừng ơi mở ra?]

Sau nhiều lần gọi mà hệ thống vẫn không có phản ứng, Uông Tiểu Vũ gần như cho rằng giọng nói máy móc vừa rồi là ảo giác của mình.

Uông Tiểu Vũ dở khóc dở cười, vận may của cô kiểu gì thế này, gặp phải một hệ thống không thể tương tác sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương