Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 7: Viên Đạn Bọc Đường

Trước Sau

break

Cô nhắm mắt lại, tĩnh tâm. Trong đầu cô xuất hiện một màn hình chiếu ảo, hiển thị rất đơn giản.

Một hình tròn lớn, ở giữa có ghi mấy chữ — "Hệ thống Chế tạo". Bên dưới hình tròn lớn này có một dòng chữ nhỏ — "Vàng 0, Bạc 0, Đồng 10, không có vật phẩm để đổi".

Trong ý thức, cô nhấn vào mấy chữ "Hệ thống Chế tạo", giao diện lập tức hiện ra nhiều nội dung hơn một chút.

Cấp Hệ thống Chế tạo: 0

Điểm kinh nghiệm: 1

Nhiệm vụ hiện tại: Bện một chiếc bồ đoàn

Vật liệu yêu cầu: Một ít cỏ bồ

Phần thưởng hoàn thành: 100 Đồng, 10 điểm kinh nghiệm, Gói quà tân thủ

Phương pháp chế tạo: ...

Mắt Uông Tiểu Vũ sáng lên, Gói quà tân thủ? Sẽ có những gì đây?

Cô cũng từng chơi game online, game nâng cấp đánh quái thường sẽ cho vũ khí, còn có quần áo các loại. Nếu hệ thống cho cô một con dao, buổi tối cô muốn trốn đi sẽ càng có thêm tự tin.

Uông Tiểu Vũ dù phấn khích nhưng vẫn không quên hoàn cảnh của mình, buổi tối phải tìm cách trói người đàn ông kia lại rồi bỏ trốn, vì vậy cô phải bện thêm mấy sợi dây cỏ đơn giản nữa!

Cô phớt lờ tiếng "rột rột" trong bụng không ngừng vang lên như chuông báo ăn, cô không biết khi nào người đàn ông kia sẽ quay lại, cô phải bện xong mấy sợi dây cỏ này trước khi hắn về.

Vừa bện được ba sợi dây cỏ, bên ngoài đã vọng đến tiếng của Mạc. Uông Tiểu Vũ vội vàng giấu sợi dây đang bện dở vào trong đám cỏ mềm, lập tức đứng dậy, hai tay nắm chặt cây gậy gỗ, vào tư thế phòng thủ, đồng thời nhanh chóng xác định vị trí mấy hòn đá ngay cạnh chân mình.

Mặc dù trước đó người đàn ông này không có hành động gì quá đáng với cô, nhưng cảm giác tồn tại và khí chất của hắn quá mạnh mẽ, đối với Uông Tiểu Vũ, hắn vừa bước vào, cảm giác bị uy hiếp liền đột ngột xuất hiện.

Cửa tre bị gõ hai cái, rồi cửa mở ra. Mạc với thân hình cao lớn bước vào, trên tay xách hai ống tre vừa to vừa dài.

Người đàn ông liếc mắt một cái đã thấy cô gái với vẻ mặt phòng bị, sợ hãi đang dùng một cách kỳ lạ để quấn thân hình nhỏ nhắn của mình.

Hai sợi dây màu đen mảnh mai vắt trên đôi vai trần trắng như tuyết của Uông Tiểu Vũ. Màu đen càng làm nổi bật làn da trắng nõn tưởng như chạm vào là vỡ của cô. Bờ vai trắng ngần, đôi cánh tay cũng trắng nõn thon thả, cùng với chiếc cổ cao như thiên nga và xương quai xanh tao nhã của cô gái khiến hắn phải nín thở.

Đặc biệt là khi kết hợp với vẻ mặt sợ hãi, phòng bị và đôi mắt to ngấn nước của cô, dù hắn tự nhận mình có sức tự chủ kinh người, cũng không khỏi khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

Người đàn ông từng bước thăm dò đi tới. Uông Tiểu Vũ cố nén run rẩy, nhưng vẫn bất giác lùi lại một chút.

Người đàn ông nhìn bộ dạng của Uông Tiểu Vũ, có chút bất đắc dĩ. Hắn đặt hai ống tre dài dựa vào vách tường, miệng lại nói một tràng xì xà xì xồ gì đó với Uông Tiểu Vũ, rồi chỉ vào hai ống tre dài.

Sau đó, người đàn ông ngồi xuống một chỗ cách xa Uông Tiểu Vũ, để lộ hàm răng trắng bóng, cười một cách "thân thiện" với cô.

Uông Tiểu Vũ không hiểu người đàn ông nói gì, nhưng nhìn vào ngôn ngữ cơ thể của hắn, có vẻ là hắn muốn cô xem hai ống tre kia.

Uông Tiểu Vũ không có chút tò mò nào. Cô đứng yên tại chỗ, lòng đầy cảnh giác với người đàn ông đó.

Cô không hề cảm thấy người đàn ông này thật sự "thân thiện", mà là "viên đạn bọc đường".

Người đàn ông cười một lúc lâu, khuôn mặt tuấn tú cũng có chút đơ ra. Thấy cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn giơ cây gậy gỗ, cảnh giác nhìn chằm chằm vào mình, hắn dứt khoát đứng dậy đi tới trước hai ống tre, cầm lấy một ống.

Uông Tiểu Vũ cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông, lúc này mới phát hiện trên mỗi ống tre đều có một đôi thanh tre thẳng tắp — rõ ràng là đũa.

Trong ống tre là đồ ăn sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương