Xuyên Không Liên Sao, Được Bốn Vua Thú Chiều Chuộng Hết Mực

Chương 18: Nhà họ Bạch ảo tưởng muốn 

Trước Sau

break
Bạch Lâm kết đôi với Leviathan
"Ta không phải." Fenrir nhạt giọng: "Nhưng ta có đủ năng lực để giết vua."
Ném lại lời đe dọa, Fenrir dứt khoát xoay người rời khỏi phòng ngủ, bỏ lại Link với một bụng nghi ngờ. Không phải vương tộc sao? Vậy thì luồng tinh thần lực bạo động cuồn cuộn trên người hắn tuyệt đối không phải là thứ mà một người sói bình thường có thể sở hữu.
Cùng lúc đó, tại một diễn biến khác.
Bầu không khí trong phòng khách nhà họ Bạch lúc này vô cùng trang trọng, xen lẫn sự mong đợi không thèm che giấu.
Ông cụ Bạch đích thân ngồi ghế chủ trì, cha mẹ Bạch khúm núm bồi tiếp hai bên. Bạch Lâm đoan trang ngồi một góc, bày ra tư thái ưu nhã nhất, ánh mắt thỉnh thoảng lại lúng liếng vụng trộm liếc nhìn người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Leviathan lười biếng tựa lưng vào ghế. Mái tóc dài màu xanh bạc như tảo biển rủ xuống, thấp thoáng giữa các lọn tóc là vài chiếc vảy cá lấp lánh. Những ngón tay thon dài của hắn lơ đãng vuốt ve miệng ly rượu, toàn thân toát ra một cỗ khí chất xa cách, cao ngạo không thể với tới.
Ông cụ Bạch cẩn trọng mở lời trước: "Hoàng tử điện hạ đường xá xa xôi quang lâm đến đây, không biết ngài có ấn tượng như thế nào về Lam tinh?"
Leviathan nhạt giọng đáp, thanh âm lạnh lẽo như nước biển sâu: "Cũng được."
Ông cụ Bạch vội vàng cười hùa: "Điện hạ có yêu cầu gì thì cứ việc sai bảo. Nhà họ Bạch chúng tôi ở Lam tinh cũng được coi là có chút thế lực, chuyện gì giúp được nhất định sẽ dốc hết sức mình."
Leviathan khẽ nhướng mắt, hờ hững liếc nhìn lão già đang thao thao bất tuyệt. Hắn vốn cực kỳ chán ghét những buổi giao tế nịnh bợ giả tạo thế này. Hơn nữa, tối nay Bạch Vi có vào bếp nấu ăn, hắn hoàn toàn không muốn bỏ lỡ món "sủi cảo" mà cô đã hứa hẹn.
Cha Bạch lập tức tát nước theo mưa: "Ông cụ nói chí phải. Điện hạ đã hạ cố đến Lam tinh, nhà họ Bạch chúng tôi tự nhiên sẽ dốc toàn lực hỗ trợ. Nhớ lại lúc trước ở rừng dị thú, khi ngài bị trọng thương, Lâm Lâm nhà chúng tôi đã ra tay xoa dịu ngài. Ngay từ lúc đó, chúng tôi đã nhìn ra điện hạ tuyệt đối không phải là rồng mắc cạn."
Bạch Lâm cực kỳ thức thời cúi đầu, hai má ửng hồng e lệ, nhẹ giọng nũng nịu: "Cha, đừng nhắc nữa mà... đó đều là chuyện đã qua rồi."
Ánh mắt Leviathan rơi trên người cô ta, lướt qua một khuôn mặt có nét hao hao giống Bạch Vi.
Hắn nhớ lại một năm trước, khi bị kẻ thù phục kích rớt xuống Lam tinh, trọng thương dẫn đến tinh thần lực bạo động suýt chút nữa mất khống chế. Đúng lúc đó, giống cái này đi ngang qua, năng lực xoa dịu của cô ta quả thực đã giúp tinh thần lực của hắn tạm thời được ổn định.
Đây cũng là lý do duy nhất khiến hắn nguyện ý lãng phí thời gian vàng ngọc đến nhà họ Bạch ngồi một lát. Hắn chưa bao giờ muốn nợ ai ân tình.
"Điện hạ," Ông cụ Bạch cuối cùng cũng rẽ vào vấn đề chính, "Nhà họ Bạch chúng tôi có một thỉnh cầu mạo muội."
Leviathan lạnh nhạt: "Nói."
Ông cụ Bạch hít sâu một hơi, dè dặt thăm dò: 
"Điện hạ hẳn là đã từng nghe nói về Lời Tiên 
Tri Thế Giới rồi chứ?"
Leviathan quả thực có biết đến lời tiên tri không rõ thực hư đó: Trùng tộc sẽ có ngày giáng lâm lần nữa, và đến lúc đó, chỉ có một giống cái duy nhất mới có thể cứu vãn thế giới. Giống cái trong truyền thuyết đó sinh ra ở Lam tinh, hơn nữa, phương hướng chỉ dẫn lại vừa vặn nhắm trúng nhà họ Bạch.
Với việc nhà họ Bạch chỉ sở hữu duy nhất một giống cái cấp S là Bạch Lâm, ẩn ý của lão già này đã quá rõ ràng: Bạch Lâm chính là Nữ Cứu Thế?
Nghĩ đến đây, khóe môi Leviathan nhếch lên một nụ cười lạnh đầy trào phúng. Đáng tiếc, hắn chưa bao giờ tin vào loại ngôn luận viển vông này. Thứ hắn tin tưởng duy nhất chỉ có bản thân hắn và đội quân dưới trướng.
Thấy hắn im lặng, ông cụ Bạch lại lầm tưởng chuyện này đã thành công khơi dậy sự hứng thú của Leviathan, bèn nói tiếp: "Cây Thế Giới sẽ tự động ghép đôi giống đực cho mỗi giống cái. Lâm Lâm là giống cái ưu tú nhất của nhà họ Bạch chúng tôi, không chỉ sở hữu tinh thần lực cấp S hiếm có, năng lực xoa dịu xuất chúng, mà dung mạo và tư chất đều thuộc hàng nhất đẳng. Nếu điện hạ bằng lòng để Lâm Lâm trở thành Thê chủ của ngài... nhà họ Bạch chúng tôi nguyện dốc toàn lực ủng hộ mọi quyết sách của điện hạ tại Hải quốc." Lời này nói ra thực sự quá mức huỵch toẹt.
Ngón tay đang miết miệng ly của Leviathan chợt khựng lại, trong đáy mắt xẹt qua một tia nực cười. Đám người nhà họ Bạch này là lũ ngu hết thuốc chữa rồi sao? Vẻn vẹn một cái gia tộc nhỏ bé như con kiến, tự huyễn hoặc bản thân bằng một lời tiên tri sứt sẹo và một con giống cái cấp S, mà cũng ảo tưởng có thể khiến hắn động lòng sao?
Những gia tộc ở tinh cầu B32 mơ mộng dùng giống cái cấp S để trèo cao kết đôi với hắn, nhà nào nhà nấy chẳng phải là danh gia vọng tộc? Thế lực của bọn họ chẳng lẽ lại không đè bẹp được cái nhà họ Bạch cỏn con này? Cho dù có phải liên hôn, hắn cũng vĩnh viễn không đến lượt bọn họ!
Ánh mắt Lucas đứng hầu bên cạnh cũng ngập tràn sự khinh miệt và cạn lời. Hoàng tử nhà hắn ghét nhất là dăm ba cái trò mê tín này. Đám người kia lấy đâu ra sự tự tin mà dám mơ mộng hão huyền đến vậy?
Về phần Bạch Lâm, ả ta đang căng thẳng nhìn chằm chằm người đàn ông đầy tính áp bách trước mặt, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống bỏi.
Ả ta là giống cái duy nhất trên toàn Lam tinh từng được tiếp xúc thân diện với vị Hải vương tương lai này. Lần xoa dịu ân huệ đó đã khiến hắn phải khắc ghi ả ta trong lòng, đây chính là món hời lớn nhất, là vốn liếng để ả ta tự mãn. Thêm vào đó, Bạch Lâm luôn tự đắc về nhan sắc xuất chúng của mình. Ở Học viện Thánh Đô, ả luôn chễm chệ ở ngôi vị hoa khôi, vô số giống đực ưu tú đều tự nguyện quỳ rạp dưới chân váy ả. Ả tự tin mười phần rằng bản thân hoàn toàn xứng đôi vừa lứa với Leviathan.
Chỉ cần thành công trở thành Thê chủ của hắn, nửa đời sau ả ta có thể kê cao gối mà ngủ trong đống vàng, không cần phải sầu lo bất cứ thứ gì nữa.
Dưới vô số ánh mắt thèm khát, mong đợi của nhà họ Bạch cùng ánh nhìn lúng liếng ngượng ngùng của Bạch Lâm, Leviathan dứt khoát đặt ly rượu xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
"Ta đã có Thê chủ ghép đôi rồi." Hắn nói, giọng điệu bình thản tựa như đang thảo luận xem thời tiết hôm nay đẹp nhường nào.
Nụ cười duyên dáng của Bạch Lâm lập tức đông cứng trên mặt.
"Cái... cái gì?" Cha Bạch sững sờ lắp bắp: 
"Điện hạ, từ lúc nào mà ngài..."
Bọn họ rõ ràng đã nghe ngóng tình báo rất kỹ, hắn từ trước đến nay luôn trong tình trạng độc thân cơ mà!
"Hai ngày trước." Leviathan lấp lửng: "Là một giống cái ở Lam tinh do đích thân Cây Thế Giới ghép đôi. Đây cũng là lý do chính yếu khiến ta quang lâm đến tinh cầu này."
Sắc mặt Bạch Lâm chớp mắt đã trắng bệch không còn một giọt máu. Lúc trước hắn bị trọng thương, ả đã đích thân ra tay xoa dịu. 
Thấy hắn luôn giữ mình trong sạch độc thân, ả còn huyễn hoặc ảo tưởng rằng... ngờ đâu, Cây Thế Giới lại đột ngột ném cho hắn một người khác?
"Là... là ai?" Ả gần như nghiến nát răng mới nặn ra được hai chữ này.
Leviathan lạnh nhạt liếc ả ta một cái. Trong đôi mắt thâm sâu như biển cả đó không hề gợn lên dù chỉ một tia cảm xúc.
"Nghe nói..." Hắn nhếch môi: "Là chị gái của cô, Bạch Vi."
Cả phòng khách lập tức chìm vào tĩnh mịch, yên ắng đến mức một chiếc kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Lớp mặt nạ đoan trang của Bạch Lâm triệt để nứt toác, ả thất thanh rít lên: "Bạch Vi!?"
Bạch Vi? Con phế sài cấp F đó sao? Cái đứa chị gái vô dụng từ nhỏ đã bị ả giẫm đạp không thương tiếc dưới gót giày? Cây Thế Giới bị 
mù rồi hay sao mà lại ghép đôi một người đàn ông tuyệt đỉnh như Leviathan cho cái con Bạch Vi đó?!
"Điện hạ!" Mẹ Bạch cũng khiếp vía. Sao có thể là cái đứa rác rưởi đã bị bà ta thẳng tay đuổi cổ ra khỏi nhà cơ chứ?! Bà ta hoàn toàn không thể tin nổi mà lắp bắp: "Chuyện này... có phải có sự nhầm lẫn nào ở đây không? Đứa con gái đó mới chỉ ở cấp F, Cây Thế Giới sao có thể đem nó ghép đôi cho ngài? Nó làm sao xứng xách dép cho ngài được? Nó căn bản lấy đâu ra năng lực để xoa dịu kỳ bạo động của ngài cơ chứ!"
Tùy tùng Lucas đứng hầu bên cạnh nghe bà ta sỉ nhục Bạch Vi như vậy, trong lòng bỗng thấy vô cùng chói tai. Anh ta nhịn không được, buông lời châm chọc: "Ta thực sự không hiểu nổi. Cùng là con gái do mình dứt ruột đẻ ra, chỉ vì cấp bậc tinh thần lực thấp mà các người nhẫn tâm đuổi cổ Bạch Vi tiểu thư – một 
giống cái tôn quý – ra khỏi nhà. Với tư cách là một người mẹ, một gia tộc, các người sống lỗi quá rồi đấy!"
break
Trước Sau

Báo lỗi chương