Chỉ một câu nói hời hợt của hắn đã khiến sắc mặt toàn bộ người nhà họ Bạch đồng loạt đại biến.
Mẹ Bạch nghẹn họng trân trối, cuống cuồng bào chữa: "Không, Điện hạ, không phải như ngài nghĩ đâu! Là tại con bé đó từ nhỏ đã ngỗ ngược không chịu nghe lời quản giáo, tính tình lại lười biếng, làm đủ trò xấu xa, lúc nào cũng bắt nạt Lâm Lâm. Chúng tôi... chúng tôi cũng vì bất đắc dĩ mới phải làm vậy thôi."
Thế nhưng Lucas, gã tùy tùng cáo già vốn đã nhẵn mặt với dăm ba cái trò đấu đá tranh sủng chốn hoàng gia, làm sao thèm tin mấy lời quỷ biện này. Anh ta tuy tiếp xúc với Bạch Vi chưa lâu, nhưng thầm nghĩ một giống cái tinh tế đến mức biết tự tay chế biến những món ăn phức tạp, lại còn tỉ mỉ phơi cánh hoa làm trà, tuyệt đối không thể là một kẻ lười nhác, tâm địa độc ác được.
Bạch Lâm hít sâu một hơi, cố nở nụ cười đoan trang cứng đờ trên môi, nhưng thanh âm thốt ra vẫn không giấu nổi vẻ run rẩy: "Điện hạ... vậy ngài nghĩ sao về cuộc hôn nhân do Cây
Thế Giới sắp đặt này?"
Leviathan cũng chẳng buồn quanh co, ném ra một câu thật lòng: "Ta đã đệ đơn hủy bỏ." Nhưng đám người nhà họ Bạch kia tốt nhất đừng có hoang tưởng rằng hắn từ chối một con phế sài cấp F thì sẽ quay sang cung nghênh Bạch Lâm. Hắn đường đường là Thái tử Hải quốc, gánh vác đại nghiệp vạn dặm chốn đại dương, giống cái đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là thứ yếu, huống chi là một ả Bạch Lâm?
Câu mỉa mai cay độc của Leviathan vừa chực thốt ra khỏi miệng thì đột nhiên bị một bóng người thô bạo xông vào cắt ngang. Lục Huyên Huyên chật vật hớt hải lao vào phòng khách nhà họ Bạch, vừa thở hồng hộc vừa gào lên: "Lâm Lâm ơi! Cây Nấm Ánh Trăng bị con khốn Bạch Vi, chị gái cậu cướp trắng trợn rồi!"
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, cô ta mới kinh hãi đổ dồn ánh mắt về phía chiếc ghế chủ tọa, trông thấy Leviathan đang ngồi chễm chệ tỏa ra khí chất cao quý ngút trời. Biểu cảm trên mặt Lục Huyên Huyên lập tức "quay xe" chớp nhoáng, giọng điệu run rẩy ấp úng: "Hoàng... Hoàng tử Leviathan cũng ở đây ạ?"
Leviathan lười biếng tựa lưng vào ghế sofa, chỉ hờ hững quét mắt nhìn ả một cái rồi khinh bỉ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bạch Lâm vội vã đứng bật dậy, giả vờ nặn ra một nụ cười nhã nhặn đúng mực: "Huyên Huyên, cậu đến thật đúng lúc. Hôm nay
Hoàng tử Leviathan hạ cố đến nhà tớ làm khách, bọn tớ đang bàn chút chuyện của Học viện Thánh Đô. Mà nãy cậu vừa nói gì cơ? Cây Nấm Ánh Trăng của tớ... bị chị gái cướp mất rồi sao?"
Ả vừa nói vừa kín đáo quan sát từng biến đổi sắc mặt của Leviathan, trong lòng thì đang sướng rên vì quả thực Lục Huyên Huyên đã xuất hiện quá đúng thời điểm!
Lục Huyên Huyên tuy nhận ra bầu không khí có chút quỷ dị, nhưng vừa bắt được ám hiệu nháy mắt của Bạch Lâm, cô ta liền hiểu ý, lập tức thêm mắm thêm muối dệt nên một câu chuyện vô cùng sinh động:
"Vốn dĩ tớ biết cậu đang cần Nấm Ánh Trăng gấp, nên mới đặc biệt lập tiểu đội tiến sâu vào rừng dị thú tìm kiếm hộ cậu. Trầy trật mãi mới phát hiện được một cây, ngờ đâu con khốn Bạch Vi kia đột nhiên dẫn theo một tên nô lệ cấp S ở đâu ra, hung hãn cướp trắng trợn ngay trước mắt tớ! Đã vậy cô ta còn nói... còn nói..."
Ả ta cố tình bỏ lửng câu nói đầy ấm ức. Bạch Lâm sốt sắng phối hợp diễn sâu: "Chị ấy còn nói cái gì nữa? Cậu mau nói đi!"
Lục Huyên Huyên cắn cắn môi, ra vẻ căm phẫn: "Cô ta bảo, thứ gì mà con ranh Bạch Lâm muốn, cô ta chết cũng không cho! Cô ta thề sẽ cướp sạch sành sanh tất cả mọi thứ của cậu để làm của riêng!"
Dứt lời, sắc mặt Bạch Lâm lập tức phối hợp tái nhợt đi, hốc mắt đỏ hoe dâng đầy nước mắt, nhưng ả vẫn tỏ vẻ kiên cường kiềm chế không để giọt lệ rơi xuống. Ả rũ đầu, thanh âm nghẹn ngào tủi nhục: "Chắc... chắc là có nhầm lẫn gì đó thôi, chị ấy làm sao có thể nhẫn tâm như vậy chứ? Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần chị ấy thích cái gì là tớ đều nhường hết, tại sao lúc nào chị ấy cũng ôm hận nhắm vào tớ vậy..."
Mẹ Bạch đứng bên cạnh thấy thế liền vội vã nhào tới ôm lấy ả vỗ về, vẻ mặt đau xót quay sang than vãn với Leviathan: "Hoàng tử điện hạ, ngài xem, sự thật rành rành ngay trước mắt rồi đấy! Con khốn Bạch Vi kia từ nhỏ đã là một giống cái tâm địa độc ác, lười thối thây, suốt ngày chỉ lấy việc hành hạ, bắt nạt người thân làm thú vui. Nếu không phải tính tình nó quá mức ngỗ ngược ngang tàng, tôi là một người mẹ làm sao nỡ đành lòng đuổi một đứa giống cái yếu ớt, bất tài vô dụng như nó ra ngoài tự sinh tự diệt? Tôi cũng bất lực lắm
rồi..."
Cha Bạch cũng vội vàng chêm vào: "Phải đấy! Quyết định hủy bỏ ghép đôi của Điện hạ là hoàn toàn sáng suốt! Cái loại giống cái nhân phẩm nát bét như vậy mà ngồi lên vị trí Vương hậu Hải quốc thì chỉ tổ làm trò cười cho toàn cái Tinh tế này thôi!"
Động tác miết ly của Leviathan hơi khựng lại. Hắn thong thả ngước mắt nhìn một lượt cái gia đình tấu hài trước mặt này: Bà mẹ thì ôm ả con gái vàng ngọc nhẹ nhàng dỗ dành nhưng đôi mắt cáo cứ liên tục liếc xéo dò xét thái độ của hắn; gã cha hờ thì làm bộ mặt đau đớn thương tâm nhưng trong bụng lại tràn ngập mưu mô tính toán; lão già ông cụ Bạch thì nhíu chặt mày giả chết giữ im lặng; còn ả Lục Huyên Huyên đứng một bên thì cố rặn ra nét mặt đầy phẫn nộ chính nghĩa.
Đúng là một vở kịch rác rưởi rẻ tiền.
Lucas đứng bên cạnh nhìn mà ngứa mắt, định mở miệng vạch trần thì bị Leviathan nhẹ nhàng giơ tay ngăn lại. Mấy cái trò mèo uốn éo của đám giống cái cùng mưu hèn kế bẩn của mấy cái gia tộc sa sút này, thân là một Hoàng tử tối cao, hắn đã nếm trải đến phát ngấy rồi. Bọn chúng chẳng qua chỉ muốn chung tay bôi đen Bạch Vi ngay trước mặt hắn, ép hắn phải chán ghét con phế sài cấp F kia, từ đó thuận lý thành chương hủy bỏ ghép đôi để quay sang rước ả Bạch Lâm trông có vẻ ngon nghẻ hơn về dinh. Đáng tiếc thay, thủ đoạn quá mức vụng về và thô thiển.
Hắn nhướng mày, ánh mắt hờ hững lướt qua khuôn mặt lê hoa đái vũ rơm rớm nước mắt của Bạch Lâm, cuối cùng đóng đinh vào cái bản mặt ra vẻ "từ mẫu" đầy khổ tâm của mẹ Bạch.
"Các người diễn xong chưa?" Hắn nhàn nhạt cất lời, giọng điệu bình thản tựa như đang hỏi tối nay ăn món gì.
Mẹ Bạch lập tức ngớ người, đông cứng tại chỗ.
Leviathan chậm rãi đứng dậy. Mái tóc dài màu xanh bạc khẽ lay động theo biên độ cơ thể, phản chiếu một vầng hào quang bàng bạc lạnh lẽo dưới ánh đèn. Hắn cụp mắt nhìn xuống đám người đang quỳ rạp dưới chân mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh không có lấy nửa độ ấm.
"Mấy trò dơ bẩn trong nội bộ gia tộc các người, ta không mảy may có hứng thú." Hắn nhàn nhạt nói: "Nhưng có một điểm, ta buộc phải nhắc nhở các vị đang ngồi ở đây."
Hắn khựng lại một nhịp, ánh mắt như chim ưng khóa chặt lấy cha Bạch: "Các người đuổi một giống cái cấp F ra khỏi nhà với cái lý do thối hoắc là: Lười thối thây, tâm địa độc ác. Thế nhưng theo ta được biết, cô ấy lại dư sức tự mình chế biến ra những món ăn phức tạp tuyệt hảo, biết thu hái cánh hoa phơi khô làm trà. Thậm chí hôm nay, cô ấy còn hứa sẽ đích thân vào bếp gói một món gọi là 'sủi cảo' cho ta nếm thử."
Sắc mặt mẹ Bạch chớp mắt biến đổi thất sắc, xanh mét như tàu lá chuối.
"Một giống cái mang danh ác độc lười nhác mà lại cất công làm ra được những thứ này sao?" Giọng điệu của Leviathan ngập tràn sự trào phúng và khinh miệt rành rọc: "Cái định nghĩa 'lười biếng' của cái nhà họ Bạch các người... xem ra cũng đặc dị và mù quáng quá rồi đấy."
Cha Bạch lập tức vã mồ hôi hột như tắm, lắp bắp run rẩy: "Chuyện này... chuyện này tôi thực sự không rõ tình hình chốn riêng tư của nó, con khốn Bạch Vi kia..."
"Ta không cần biết, lại càng không có cái hứng thú rách việc để đi tìm hiểu." Leviathan lạnh lùng cắt ngang lời gã, một tay dứt khoát cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên thành ghế. "Còn về vụ cây Nấm Ánh Trăng..."
Sải bước chân dài tiến ra đến tận cửa phòng khách, hắn đột ngột ngoảnh đầu, quăng cho
Lục Huyên Huyên một ánh nhìn sắc như dao cạo khiến sống lưng ả ta chớp mắt đã lạnh toát, mồ hôi tuôn ra như mưa: "Những lời tao đã cảnh cáo mày ở mép đầm lầy ban nãy, khôn hồn thì nhớ cho kỹ. Nếu mày còn dám giở trò lừa gạt trước mặt một vị Vua tương lai của Hải tộc... tao tuyệt đối sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."