Xuyên Không Liên Sao, Được Bốn Vua Thú Chiều Chuộng Hết Mực

Chương 20: Leviathan nghi ngờ Bạch Vi có cách xoa dịu đặc biệt

Trước Sau

break
Leviathan cố tình bỏ lửng câu nói, chừng đó là quá đủ để gieo rắc những suy đoán đáng sợ vào đầu Lục Huyên Huyên.
Chờ đến khi Leviathan khuất bóng, Lục Huyên Huyên mới hoàn hồn, kinh hãi chất vấn Bạch Lâm: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Hoàng tử Leviathan chẳng phải đến đây để bàn chuyện ghép đôi với cậu sao? Tại sao tự dưng lại dính líu đến Bạch Vi? Lại còn ra mặt nói đỡ cho cô ta nữa? Ban nãy ngài ấy vừa đe dọa tớ có đúng không? Liệu gia tộc tớ có vì chuyện này mà bị giáng họa không?"
Khoảnh khắc này, Lục Huyên Huyên triệt để rối trí, nói năng cũng bắt đầu lộn xộn, luống cuống.
Bạch Lâm chôn chân tại chỗ, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay đến ứa máu. Ả ta tuyệt đối không cam tâm thừa nhận đứa chị gái luôn bị giẫm đạp như phế vật lại đột nhiên vượt mặt mình, thậm chí còn danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh vị giống đực vương giả mà ả hằng khao khát. Sự ghen tị điên cuồng khiến nét mặt ả trở nên vặn vẹo. Chuyện này mà đồn ra ngoài, ả còn biết giấu mặt vào đâu ở Học viện Thánh Đô nữa?
Ả hít một hơi thật sâu, vẻ trắng bệch trên mặt chớp mắt đã được thay thế bằng một biểu cảm pha trộn giữa tủi thân và bất đắc dĩ.
"Hoàng tử Leviathan vốn dĩ muốn ghép đôi với tớ, nhưng Cây Thế Giới đột nhiên lại can thiệp, ngang ngược trói buộc ngài ấy và chị gái Bạch Vi của tớ lại với nhau."
Lục Huyên Huyên kinh ngạc kêu lên: "Cái gì?!"
Bạch Lâm cúi đầu, diễn nét mặt khổ tâm: "Ngài ấy nói sẽ tìm cách hủy bỏ ghép đôi, nhưng nếu Bạch Vi cứ ngoan cố sống c//h//ế//t bám lấy không buông thì chắc chắn không thành. Cho nên tớ và ngài ấy mới nảy sinh chút xích mích. Chắc là ngài ấy ban nãy đang trong lúc nóng giận nên mới nói những lời đâm chọc như vậy thôi. Cậu yên tâm, ngài ấy sẽ không làm khó gia tộc cậu đâu."
Lục Huyên Huyên sững sờ mất một giây, nhưng não bộ cũng rất nhanh "nhảy số" ra tình hình. Cái tính kiêu ngạo của Bạch Lâm chắc chắn là đã chọc giận Hoàng tử Leviathan rồi. Sự lo lắng bồn chồn trên mặt cô ta dần rút đi: "Lâm Lâm này, chúng ta thân là giống cái, giữ chút giá ngọc ngà kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu. Nhưng đối phương là vị vua tương lai của tinh cầu B32 đấy, nể tình sự vinh hoa phú quý ngút trời đó, cậu chịu khó nhẫn nhịn ngài ấy một chút đi."
Bạch Lâm gật đầu: "Tớ biết rồi. Ít hôm nữa tớ sẽ tìm chị ấy nói chuyện cho ra nhẽ. Dù sao nếu chị ấy mặt dày không chịu buông tay, 
Hoàng tử Leviathan cũng hết cách để hủy bỏ."
"Nhắc đến cái này mới nhớ, cậu có biết bên cạnh cô ta đang nuôi một con chó sói cấp S không? Là cái tên nô lệ dạt từ chợ đen về ấy." Lục Huyên Huyên nghiến răng ghen tị: "Đến tớ còn chưa vớt được tên thú nhân cấp S nào, vậy mà cô ta lại dám có! Gã đó ban nãy suýt nữa đã vì cướp Nấm Ánh Trăng mà g//i//ế//t c//h//ế//t tớ đấy."
Đáy mắt Bạch Lâm lóe lên một tia thâm hiểm, ả lập tức nhớ lại con thú nhân đã đánh Tần Yến và Thiệu Hằng bầm dập lúc trước: "Thật sao? Căn cứ theo luật pháp Lam tinh, nô lệ dám làm công dân bị thương nặng là trọng tội. Chuyện này... tớ có thể nhúng tay giúp cậu xử lý."
Mắt Lục Huyên Huyên lập tức sáng rực lên: "Tuyệt quá! Tớ ghét cay ghét đắng bà chị gái phế sài của cậu và cái thằng nô lệ thối tha đó!"
Ở một diễn biến khác, Leviathan bước lên phi xa đi thẳng về nhà Bạch Vi.
Lucas đứng bên cạnh hắn, cau mày nói: "Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy cái cô giống cái tên Bạch Vi kia đầy rẫy mưu mô quỷ kế, ngài không nên quá bận tâm đến cô ta."
"Ta tự có chừng mực." Leviathan cười mỉa: "Cô ta cũng hệt như cái đám quý tộc đạo đức giả ở Hải quốc vậy, bao nhiêu tâm cơ đều viết tạch cả lên mặt, khó coi không chịu nổi."
Lucas đưa cho hắn một tệp tài liệu: "Hiệu suất làm việc của chính quyền Lam tinh cũng khá khẩm đấy. Đơn xin khôi phục thân phận công dân của Fenrir đã được duyệt rồi. Đây là giấy chứng nhận thân phận và quang não mới của hắn."
"Còn nữa." Lucas lướt mở quang não, kéo ra một bản sao kê giao dịch chi tiết: "Đây là lịch sử mua sắm và giao dịch dạo gần đây của Bạch Vi tiểu thư mà ngài bảo thuộc hạ bí mật điều tra. Tất cả đều là mua sắm đồ tác chiến phòng hộ và vũ khí, tuyệt đối không hề mua bất kỳ một liều thuốc ức chế nào."
Leviathan hơi nheo mắt lại, trầm ngâm: "Với thân phận nô lệ trước đây, Fenrir càng không thể tự mình ra mặt mua thuốc ức chế được, đúng chứ?"
Lucas gật đầu xác nhận: "Đúng vậy thưa ngài. Nô lệ bị cấm tuyệt đối việc mua bán hoặc sử dụng thuốc ức chế, đây là luật chung ban hành trên toàn Tinh tế rồi."
"Vậy... hắn làm thế nào mà vượt qua được kỳ bạo động? Một giống cái cấp A muốn xoa dịu hắn e rằng còn thấy tốn sức, huống hồ là một con phế sài cấp F như Bạch Vi?" Leviathan lộ vẻ suy tư sâu xa.
Lucas sững sờ: "Về nguyên tắc mà nói thì chuyện này quả thực vô lý. Lẽ nào... có giống cái cấp cao nào khác đã lén lút giúp Fenrir?"
Leviathan nhếch mép khinh bỉ: "Ngoài cái loại bần hàn như Bạch Vi mới hạ mình đi xoa dịu một tên nô lệ, ngươi nghĩ xem có giống cái não trạng bình thường nào lại chịu làm cái chuyện hạ thấp thân phận như vậy không?"
Hàng loạt nghi vấn to lớn cuộn trào trong lòng, cuối cùng, Leviathan lờ mờ chắp vá ra được một chân tướng, dù nghe có vẻ điên rồ và bất khả thi cho lắm: Năng lực xoa dịu của Bạch Vi thực chất đã đạt đến cấp S. Và cô ta đang cố tình giấu giếm.
Lucas nhanh chóng nắm bắt được ẩn ý trong lời nói của chủ tử, ngẫm nghĩ một lát rồi đánh bạo hiến kế: "Gần đây tần suất bạo động tinh thần lực của ngài đã gia tăng đáng kể, thuốc ức chế cũng không thể hoàn toàn thay thế được sự xoa dịu từ giống cái. Hay là... ngài cứ mượn cớ đi tìm Bạch Vi tiểu thư yêu cầu xoa dịu xem sao? Thử một lần biết đâu lại lòi ra sự thật?"
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương