Thẩm Vụ Phi đưa tay đón lấy thanh kiếm.
Nàng xách kiếm bước xuống bậc thềm trước cửa. Sát phong gào thét bốn phía thổi tung vạt áo, khiến thân hình nàng càng thêm mỏng manh yếu ớt, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh hơn chút nữa là có thể quật ngã nàng.
Bước chân phù phiếm, hơi thở yếu ớt, nhìn thế nào cũng là một người bệnh tật suy nhược. Ngay cả thanh kiếm trong tay cũng như đang khiến nàng không kham nổi sức nặng.
Khi đám Sát Quỷ lại lần nữa nhào tới, Thẩm Vụ Phi vung ra một kiếm về phía trước.
Kiếm khí tung hoành.
Nơi kiếm quang quét qua, toàn bộ Sát Quỷ đều hóa thành những vũng máu bẩn trong tiếng thét chói tai thê lương.
Một kiếm này không hề hoa mỹ, thậm chí chẳng có gì gọi là chiêu thức, trông vô cùng bình thường.
Chính sự bình thường đến cực điểm ấy lại đồ sát sạch sẽ toàn bộ Sát Quỷ trong sân.
Đám Sát Quỷ đầy sân biến mất không còn một mống, chỉ còn tiếng sát phong gào rít cùng từng tràng quỷ khiếu vọng lại từ phương xa, càng khiến nơi này yên tĩnh đến quỷ dị.
Khương trưởng lão và Trần Vân Tu mờ mịt cầm vũ khí trong tay, nhất thời không sao phản ứng nổi.
Hai người ngây ngốc nhìn thiếu nữ đang đứng giữa sân, tay cầm trường kiếm.
Sát phong gào thét không dứt. Nàng mặc một bộ váy trắng đơn giản, trên váy không có hoa văn, cũng chẳng có trang sức gì. Đây là bộ y phục bình thường mà thị nữ vội vàng thay cho nàng trước khi nàng bị đưa đi khỏi Thẩm gia.
Y phục không vừa người, rộng thùng thình trống trải, vạt áo bị sát phong thổi phần phật.
Thẩm Vụ Phi chống kiếm đứng đó, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt. Hắc sát che phủ không trung, chỉ còn lại bóng tối vô tận. Nghe tiếng kêu thảm thiết xen lẫn trong những tràng quỷ khiếu nơi xa, nàng có thể tưởng tượng được tình cảnh hiện giờ của cổ trấn.
“Cửu tiểu thư!” Khương trưởng lão cuối cùng cũng hoàn hồn, kinh nghi bất định gọi một tiếng.
Thẩm Vụ Phi quay đầu nhìn ông ta, thần sắc thản nhiên, không nói một lời.
Nàng tựa như một vị khách qua đường, muôn vàn chuyện trên thế gian này đều không thể gợn lên chút sóng trong lòng nàng, cũng chẳng thể khiến nàng động dung. Sự bình thản lạnh nhạt ấy khiến người khác không khỏi sinh lòng rét lạnh.
Khương trưởng lão trông vô cùng chật vật, cả người đầy máu, sắc mặt trắng bệch. Khi thấy Thẩm Vụ Phi quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen trong trẻo kia, chẳng hiểu vì sao ông ta lại có chút câu nệ.
Ông ta muốn nói gì đó rồi lại nhịn xuống, cuối cùng mới nói: “Cửu tiểu thư, đại trận phòng ngự của cổ trấn đã bị phá, hiện giờ khắp nơi đều là Sát Quỷ. Chi bằng chúng ta tới Trấn Sát Tháp ở trung tâm trấn tạm lánh một phen.”
Thẩm Vụ Phi mở miệng: “Được.”
Khương trưởng lão bị giọng điệu quá mức bình tĩnh của nàng làm cho ngẩn người, vội cúi xuống vác Thẩm Băng Liễm đã hôn mê bất tỉnh dưới đất lên vai.
Trần Vân Tu thấy vậy cũng vội dẫn theo mấy khôi lỗi hoạt tử nhân đuổi theo. Vừa đi hắn vừa nhét linh đan vào miệng, thương thế trên người quá nhiều, đau đến mức hắn nhăn nhó nhe răng trợn mắt.
Ánh mắt lại không kìm được mà rơi lên người thiếu nữ đi phía trước, trong mắt tràn đầy tò mò.
Trận chiến vừa rồi khiến hắn và Khương trưởng lão đều bị trọng thương, đương nhiên không thể đi nhanh. Thế nhưng thiếu nữ phía trước bước chân hư phù, đi cũng chẳng nhanh hơn là bao. Không biết là trên người có thương tích hay vốn mang bệnh.
Chỉ cần hơi dò xét một chút là có thể nhận ra sự suy yếu của nàng.