Xuyên Nhanh: Nữ Chính Ngược Văn Thức Tỉnh

Chương 9: Tay Không Xé Nát Giới Tu Tiên

Trước Sau

break

Khương trưởng lão vừa tức vừa giận, tức vì Thẩm Vụ Phi không chịu nghe lời.

Trần Vân Tu rất nhanh đã nhận ra tình trạng của Thẩm Vụ Phi. Trên người nàng không có lấy một tia linh lực nào, rõ ràng chỉ là một phàm nhân, hơn nữa còn là một phàm nhân suy nhược vô cùng.

Người yếu ớt như vậy chẳng giúp được gì cho bọn họ, ngược lại còn trở thành gánh nặng.

Nghe tiếng quát của Khương trưởng lão, hắn không nói gì, điều khiển đám khôi lỗi hoạt tử nhân tụ lại, ngăn cản sự tập kích của Sát Quỷ.

Trên người mấy khôi lỗi hoạt tử nhân chi chít đủ loại vết thương do Sát Quỷ để lại. Sát Quỷ chỉ thích nuốt chửng máu thịt tươi sống, không hứng thú với hoạt tử nhân, vì thế đám khôi lỗi này vẫn có thể cản chúng được đôi phần.

Thẩm Vụ Phi không hề phản ứng trước tiếng quát của Khương trưởng lão, chỉ nhìn đám Sát Quỷ dữ tợn đầy sân.

Dưới màn đêm đen kịt là sát khí cuồn cuộn ngập trời, tiếng quỷ gào vang vọng khắp nơi, âm phong từng trận rít qua. Đám Sát Quỷ đều phủ đầy lông trắng, phần da thịt lộ ra có màu xanh đen, chi chít gân mạch ngoằn ngoèo như từng con huyết trùng bám trên cơ thể, không ngừng phập phồng co giãn.

Đôi mắt quỷ đỏ như máu của chúng lồi hẳn ra ngoài, tràn ngập tham lam và bản năng truy đuổi huyết nhục.

Chúng tham lam nhìn chằm chằm mấy người trước gian sương phòng, phát ra những tiếng gào rú hưng phấn. Thế công càng lúc càng hung ác, quỷ trảo để lại trên người bọn họ những vết thương sâu thấy cả xương. Miệng vết thương hiện lên màu xanh đen chẳng lành, rõ ràng đã trúng sát độc.

Đột nhiên, một con Sát Quỷ từ bên hông lao tới, nhào thẳng về phía Thẩm Vụ Phi đang đứng trước cửa phòng.

Khương trưởng lão và Trần Vân Tu đều bị thương rất nặng, phản ứng chậm mất một nhịp. Lúc phát hiện thì đã không kịp ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn con Sát Quỷ kia bổ nhào về phía Thẩm Vụ Phi.

Khương trưởng lão trợn trừng hai mắt như muốn nứt ra, Trần Vân Tu cũng lộ vẻ không đành lòng.

Thẩm Vụ Phi không nhúc nhích, đôi mắt đen bình tĩnh nhìn con Sát Quỷ.

Hung sát chi khí đặc trưng trên người Sát Quỷ ập thẳng tới mặt, vô cùng lạnh lẽo, như từng lưỡi dao lạnh cắt qua da thịt, xâm thực huyết nhục ấm nóng của con người, lạnh thấu xương.

Sát Quỷ há rộng cái miệng đầy máu về phía nàng, để lộ hàm răng nhọn mang theo độc dịch. Nanh vuốt dữ tợn, cắn thẳng về phía chiếc cổ trắng nõn gầy mảnh của nàng.

Sát Quỷ ăn thịt người, thông thường đều bắt đầu từ phần cổ yếu ớt nhất của cơ thể, cắn xé rồi nuốt từng ngụm máu tươi nóng hổi.

Một bàn tay trắng nhợt mảnh khảnh chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.

Ngay khoảnh khắc sau, con Sát Quỷ kia bị đánh văng ngược ra ngoài. Nó thậm chí còn đâm sầm vào đám Sát Quỷ trong sân, hất tung cả bọn, mở ra một khoảng trống.

Khương trưởng lão và Trần Vân Tu vốn tưởng sẽ tận mắt nhìn thấy nàng chết dưới miệng Sát Quỷ đều ngẩn người. Hai người suýt quên cả phản ứng, mãi đến khi bị Sát Quỷ khác lao tới làm bị thương mới vội vàng chống đỡ.

Chỉ là động tác của cả hai nhìn vô cùng cứng ngắc, hoàn toàn dựa vào bản năng.

Trên mặt họ đều là vẻ kinh ngạc, như vừa nhìn thấy chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi.

Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên:

“Cho ta mượn một thanh kiếm.”

Có lẽ cảnh tượng vừa rồi quá mức khó tin, Trần Vân Tu nghe vậy liền chẳng kịp suy nghĩ, lập tức lấy từ túi trữ vật ra một thanh linh kiếm rồi ném về phía nàng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương