Khuôn mặt Lăng Thi Nhi lập tức cứng đờ.
Trong bát canh kia, nàng ta đã nhổ không ít nước bọt vào. Mặc dù đều là của bản thân mình.
Nhưng nhổ ra rồi lại ăn ngược trở vào... chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy buồn nôn.
Thật sự rất buồn nôn!
Nhưng hiện giờ nàng ta chỉ là một tỳ nữ.
Không có tư cách từ chối mệnh lệnh của chủ tử.
“Vâng, phu nhân.”
Lăng Thi Nhi cố gắng đè nén cảm giác ghê tởm.
Nàng ta cầm thìa múc một chút canh.
Nếu không phải Thiên Nhạn đang nhìn chằm chằm, nàng ta chỉ cần làm bộ làm tịch cho có lệ là được.
Nhưng bây giờ chỉ có thể âm thầm chửi rủa trong lòng.
Nàng ta nhắm chặt mắt, há miệng đưa thìa canh vào.
Cố nén cảm giác buồn nôn mãnh liệt, khó khăn nuốt ngụm canh xuống bụng.
Suýt chút nữa đã nôn ngay tại chỗ.
Quá độc ác rồi!
“Thế nào?” Thiên Nhạn hỏi.
Lăng Thi Nhi cố nén cảm giác buồn nôn mãnh liệt, trên mặt còn cố gắng lộ ra vẻ được sủng ái mà kinh hỉ: “Phu nhân, canh rất ngon, không nóng không lạnh, không mặn không nhạt.”
“Xem ra ngươi rất thích.” Thiên Nhạn lập tức đưa ra kết luận như vậy, rồi quay sang phân phó một tỳ nữ khác: “Đi lấy thêm một cái bát tới.”
“Bình thường Thi Nhi rất ngoan ngoãn hiểu chuyện. Có nàng ta ở bên cạnh bầu bạn với đại vương, chăm lo sinh hoạt thường ngày và chuyện ăn uống của ngài ấy, ta mới yên tâm ra ngoài chinh chiến.”
“Nàng ta đã thích bát canh này như vậy, vậy thưởng thêm cho nàng ta một bát đi.”
[Ký chủ đại nhân, vì sao không thưởng luôn cả bát?]
[Chừa lại một chút cho Hạ Thanh Sơn. Như vậy mới gọi là công bằng.]
Hệ thống 666 rất muốn nhắc nhở.
Thành ngữ dùng thì không sai.
Nhưng đặt vào hoàn cảnh này lại có chút kỳ quái.
Chỉ là nghĩ đến nguy cơ bị xé nát, nó lập tức ngậm miệng, một tiếng cũng không dám hé.
Lăng Thi Nhi theo bản năng muốn từ chối.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Thiên Nhạn cướp lời: “Không cần ngại ngùng. Hiếm khi thấy ngươi thích thứ gì đến vậy.”
“Bình thường cho ngươi cái này ngươi không nhận, cho ngươi cái kia ngươi cũng không nhận. Nha đầu nhà ngươi thật thà quá mức rồi.”
“Chẳng qua chỉ là một bát canh thôi, ngươi cũng muốn từ chối sao?”
Sắc mặt Tuân Tử Hoài trở nên có chút cổ quái.
Hắn nhìn bát canh kia, lại nhìn sang khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm của Thiên Nhạn.
Rõ ràng là lời quan tâm.
Nhưng nghe thế nào cũng giống như từng nhát đao đâm thẳng vào tim người ta.
“Thi Nhi cảm tạ phu nhân ban thưởng.” Hốc mắt Lăng Thi Nhi đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Người không biết chuyện còn tưởng nàng ta cảm động đến phát khóc.
Ai mà ngờ được nàng ta sắp buồn nôn đến khóc luôn rồi.
“Uống đi.”
“Ngươi không uống, ta thật sự không yên tâm.”
“Nghe nói bình thường ngươi hay đem đồ chia cho người khác, chẳng giữ lại cho mình chút nào.”
“Nếu bây giờ ngươi không uống, lát nữa mang về lại chia cho người khác, đúng không?”
Khóe môi Thiên Nhạn khẽ cong lên.
Đáng tiếc vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, chẳng ai nhìn ra có gì bất thường.
Dù sao nhiều năm chinh chiến nơi sa trường cũng không cho phép nguyên chủ bộc lộ dáng vẻ mềm yếu của nữ nhi khuê các.
Lăng Thi Nhi thường xuyên chia đồ cho người khác không phải vì ngốc.
Đó chỉ là vài món đồ nhỏ dùng để thu phục lòng người mà thôi.
Nàng ta bưng bát canh, nước mắt lưng tròng nhìn Thiên Nhạn: “Ân điển hôm nay của phu nhân, Thi Nhi suốt đời không quên.”
Nói xong, nàng ta ngửa đầu, từng ngụm từng ngụm uống sạch bát canh.