Cố gắng đè nén cảm giác buồn nôn cuồn cuộn trong bụng, nàng ta đặt bát xuống khay, đưa tay lau khóe môi.
“Đa tạ phu nhân ban thưởng.”
“Thi Nhi xin cáo lui trước.”
Nếu còn ở lại thêm chút nữa, nàng ta thật sự có thể nôn ngay trước mặt mọi người.
Đến lúc đó sẽ không biết phải giải thích thế nào.
Nàng ta cũng chẳng còn tâm trạng quan sát xem Thiên Nhạn có uống phần canh còn lại hay không.
Theo suy nghĩ của nàng ta, bản thân đã phải trả giá lớn như vậy rồi.
Thiên Nhạn chắc chắn sẽ uống thôi.
Thiên Nhạn nheo mắt nhìn bát canh còn lại, giữa hàng mày hiện lên vẻ suy tư.
“Theo ta đi gặp đại vương.”
“Không biết ngài ấy đã dùng bát canh này chưa?”
Tuân Tử Hoài lập tức suy đoán trong bát canh kia chắc chắn có thứ gì đó không ổn.
Lòng hiếu kỳ trong người hắn lập tức bị câu lên tới cực điểm.
Nếu không phải bên cạnh còn có người, hắn thật sự rất muốn lao tới hỏi cho rõ.
Rốt cuộc trong bát canh ấy đã cho thêm thứ gì?
Sắc mặt của tỳ nữ kia vừa rồi rõ ràng rất khó coi.
Thân là thần y, hắn đương nhiên nhìn ra được một người đang vui vẻ hay đau khổ.
Tuân Tử Hoài lập tức theo sát phía sau Thiên Nhạn, bộ dạng rõ ràng là đi xem náo nhiệt.
Mỗi lần Thiên Nhạn quay đầu nhìn hắn, hắn liền nở nụ cười ngoan ngoãn vô hại.
Chờ nàng dời mắt đi, nụ cười cũng biến mất ngay tức khắc.
Gương mặt lại trở về vẻ cao lãnh xa cách.
Lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
“Sao Nhạn nhi lại tới đây?”
Hạ Thanh Sơn quả thực rất bận.
Hắn đang kiểm kê chiến lợi phẩm, đối chiếu sổ sách và vật phẩm trong kho.
Không có võ công, không thể ra chiến trường.
Nhưng ở phương diện mưu lược và thu phục lòng người, hắn quả thật có vài phần bản lĩnh.
Đặc biệt là khả năng co được dãn được, biết nhẫn nhịn và tính toán.
Điểm này không phải ai cũng làm được.
“Hôm nay canh rất ngon.”
Thiên Nhạn ra hiệu cho người đem canh đặt trước mặt Hạ Thanh Sơn.
“Nghe nói đại vương vẫn chưa dùng bữa.”
Trong lòng Hạ Thanh Sơn lập tức thả lỏng.
Trước đó hắn luôn cảm thấy Thiên Nhạn có phần lạnh nhạt với mình, còn tưởng nàng có điều gì bất mãn.
Bây giờ xem ra nàng vẫn như trước.
Chỉ là vừa mới từ chiến trường trở về nên tính tình có đôi chút thay đổi mà thôi.
Dù sao trong lòng nàng đều là hắn.
Nếu không sao có thể cam tâm tình nguyện ra chiến trường liều mạng vì hắn chứ?
“Uống nhanh đi.”
Thiên Nhạn lên tiếng thúc giục: “Ta nhìn ngươi uống.”
Trong đôi mắt xinh đẹp kia thấp thoáng một tia chờ mong.