Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 29: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (29)

Trước Sau

break

“Có chắc chắn là hiệu thuốc này không?” Diêu Thượng thư nấp mình nơi góc khuất, không ngừng đưa mắt dò xét.

Trong lòng Lão Mã thấp thỏm, ông cũng không dám chắc nam nhân kia có còn đến hiệu thuốc này bốc thuốc hay không, nhưng trước uy thế của Diêu Thượng thư, ông chỉ đành cắn răng nói: “Hạ thần chắc chắn.”

Thời gian chầm chậm trôi, Lão Mã thầm khấn nguyện trong lòng. Khóe mắt ông chợt thoáng thấy bóng dáng cao lớn của nam nhân kia, Lão Mã như trút được gánh nặng: “Chính là hắn, hắn đến rồi.”

Diêu Thượng thư theo đó nhìn sang, khi thấy rõ dung mạo người này, hai mắt ông chợt trợn trừng, vừa kinh hoảng vừa phẫn nộ.

Kẻ này lại chính là thích khách mà mấy tháng trước Thế tử sai người truy bắt.

Mắt Diêu Thượng thư chợt lóe sáng, đột nhiên nhớ tới lần trước Lâm thống lĩnh muốn lục soát thích khách lại tra xét đến tận khuê phòng của Diêu phủ.

Nghĩ đến đây, Diêu Thượng thư giận đến nhói tim. Lẽ nào khi đó tên này đã trốn trong khuê phòng của nữ nhi ông? Lẽ nào khi đó bọn chúng đã tư thông? Thậm chí suốt nửa năm nay vẫn lén lút qua lại ngay dưới mí mắt ông?

Sao ông lại nuôi dưỡng ra thứ nữ nhi không biết liêm sỉ như vậy?

Ông giận dữ quát: “Nhất định phải bắt sống tên tặc nhân này.”

Dù cho nữ nhi ông có thất tiết, không gả được cho Thế tử, ông cũng có thể đem kẻ này dâng lên Thế tử để lập công.

Bên này, Củng Việt vừa bước ra khỏi hiệu thuốc đã cảm thấy có điều bất thường, bước chân khựng lại, ánh mắt sắc bén đảo quanh.

Sau đó, hắn lại làm như không có việc gì, đến quầy hàng mua chút mứt quả, rồi từ từ dẫn dụ đám người đến một khu rừng vắng vẻ.

Đợi đến khi xung quanh không còn ai, hắn cất mứt quả vào trong ngực, tay phải nắm chặt chuôi kiếm, lạnh giọng nói: “Ra mặt đi.”

Hộ vệ của phủ Thượng thư lập tức xông ra, có đến mấy chục người, mang theo cả binh khí, bao vây hắn kín mít.

Diêu Thượng thư từ giữa đám người bước ra, chau mày: “Tên oắt con, còn không mau giao nữ nhi của ta ra đây!”

Củng Việt cũng không ngờ Diêu Thượng thư lại đích thân đến, hắn hạ kiếm xuống, nhìn thẳng Diêu Thượng thư: “Nếu ta giao nàng ấy cho ngài, ngài sẽ đối xử với nàng ấy ra sao?”

Diêu Thượng thư hừ lạnh: “Vi nhi nào có phải là người mà loại tặc nhân như ngươi có thể mơ tưởng, con gái ta dung mạo xinh đẹp, danh tiếng vang xa, ắt phải gả cho vương tôn công tử như Thế tử.”

Danh tiếng? Danh tiếng có được nhờ giam cầm nữ nhi trong khuê phòng suốt mấy năm, thứ danh tiếng thanh cao đó, không có cũng chẳng sao.

“Thế tử không phải người bạn đời tốt, phẩm hạnh hắn không đoan chính, suốt ngày lưu luyến chốn lầu xanh, trong phủ lại lắm thê thiếp.”

Diêu Thượng thư nhất thời cảm thấy buồn cười: “Vậy thì sao? Nam nhân mấy ai không phong lưu?”

Củng Việt rũ mắt xuống, không nói thêm: “Ngài không xứng làm phụ thân.”

Lợi ích làm mờ mắt, hoàn toàn không màng đến hạnh phúc của nữ nhi.

Bị mắng, Diêu Thượng thư giận tím mặt: “Bắt lấy hắn.”

Khi đám hộ vệ xông lên, kiếm của Củng Việt đã ra tay trước, trường kiếm vung lên, kiếm khí sắc bén không thể ngăn cản, tiếng kim loại va chạm vang vọng liên hồi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương