Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 30: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (30)

Trước Sau

break

Phủ Thượng thư dẫn theo rất đông người, tuy nhiên, một mình hắn đã có khí thế của thiên quân vạn mã. Không cần bao lâu, đám hộ vệ đã kêu la thảm thiết, máu tươi bắn tung tóe.

Hộ vệ mang theo đều ngã xuống, Diêu Thượng thư kinh hãi mềm nhũn tại chỗ, khuôn mặt phú thái tròn trịa trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn rơi như tắm.

Kẻ này… Kẻ này lại thần thông quảng đại đến vậy.

Lưỡi kiếm nhỏ máu chĩa thẳng ngực Diêu Thượng thư, đôi mắt Củng Việt sâu thăm thẳm, giọng lạnh băng: “Ta cùng Vi nhi đã kết tóc se duyên, về sau chớ có đến quấy rầy. Vi nhi không muốn hồi phủ, ta ắt không đưa nàng về.”

Diêu Thượng thư dẫu hồ đồ, chung quy vẫn là phụ thân của Vi nhi, Củng Việt chỉ dọa ông, chứ không hề giết chết.

Ý định đã thành, Củng Việt thu kiếm rời đi, vạt áo chẳng hề lay động.



[Ký chủ, mau mau tẩu thoát.]

Cổ họng An Kim nghẹn ứ, mỗi lần hít thở đều gian nan vạn phần, khóe mắt hơi hoe đỏ.

Trốn ư? Cô trốn thế nào đây? Chẳng nói đến thân thể cô xưa nay liễu yếu đào tơ, hoàn toàn chạy không được mấy bước, tuy nam tử mặt quỷ kia tùy ý, nhưng lại chắn mất lối duy nhất để cô thoát thân.

Tên mặt quỷ giống như tìm được món đồ chơi thú vị, ngọc tiêu từ cằm cô chậm rãi lướt xuống cổ, thong thả nói: “Củng Việt vì cô mà muốn rời khỏi Phong Vũ Lâu, khiến lâu chủ rất không vui.”

“Bởi vậy hắn phái ta đến… Giết ngươi.”

Ngọc tiêu lạnh lẽo, lướt trên da thịt cô làm cô nổi da gà, hai chữ cuối cùng hắn ta ghé sát tai cô mà nói, khiến An Kim run rẩy.

Cô khẽ ngẩng mặt, mắt vương chút ướt át, lại kiên cường không chịu rơi lệ, nào hay dáng vẻ này càng khiến người ta muốn hủy hoại cô hơn.

Nam tử mặt quỷ tựa như si mê, ánh mắt có chút mông lung: “Chẳng qua ta nay đổi ý, mỹ nhân như ngươi giết ngay thật đáng tiếc, chẳng bằng để ta hưởng thụ trước đã.”

Dứt lời, ngọc tiêu luồn vào trong vạt áo An Kim rồi khơi ra, lộ hơn nửa da thịt trắng như tuyết.

“Không được.” An Kim ôm ngực, cắn chặt môi đến mức không còn chút máu, nhưng tiếng nức nở vẫn thoát ra từ kẽ răng nghiến chặt.

Cô có thể chấp nhận Củng Việt không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì cô và hắn tâm ý tương thông, nhưng bảo cô cùng kẻ khác làm chuyện đó, cô thực không thể nào.

[Hệ thống, ngươi có thể giúp ta không? ]

Hệ thống trầm mặc.

An Kim càng thêm tuyệt vọng, ngay lúc cô sụp đổ, hệ thống đột nhiên mở miệng: [Củng Việt sắp về tới, ta giúp cô khống chế kẻ này ba giây, chỉ ba giây, cô mau mau chạy ra ngoài. ]

[Chính là lúc này, mau.] Thanh âm hệ thống tràn đầy gấp gáp.

An Kim nín thở, đầu óc trống rỗng, bộc phát toàn bộ sức lực đẩy kẻ kia ra, mang đôi chân trần vội vã xông ra khỏi cửa.

Ba giây thoáng chốc trôi qua, cô vừa ra khỏi cửa liền nghe thấy tiếng nam nhân sau lưng chửi rủa: “Đáng chết.”

Kim An nén sự kinh hãi, chẳng dám ngoái đầu nhìn, bỗng đâu có trang nam tử từ trong rừng bước đến.

Hắn từ trong sương mù bước ra, tóc mai vương hơi nước, ánh dương xuyên qua kẽ lá, rọi tỏ dung nhan tuấn tú, khí thế bức người của hắn.

Mắt cô đẫm lệ nhìn hắn, tựa thuở ban sơ hai người gặp nhau.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương