Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 33: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (33)

Trước Sau

break

Tiết thu ngày càng nặng, gió xiên mưa bụi, càng thêm vài phần lạnh lẽo. Người nam nhân đội nón lá khoác áo tơi, cúi mắt nhìn người bé nhỏ say giấc nồng trong lòng mình, ánh mắt tràn đầy yêu thương, khẽ kéo chặt áo, che chở nàng khỏi cơn gió thu lạnh lẽo.

Bỗng tai hắn khẽ động, thần sắc thoáng chốc uy nghiêm, tay rút trường kiếm sau lưng, ánh mắt lộ vẻ không vui.

Mấy bóng đen chặn đường, cất giọng khàn đặc khó nghe: “Củng Việt, hoặc là quy thuận Phong Vũ Lâu, hoặc là phải chết.”

Đã là đám thứ mấy rồi? Hắn đếm không xuể.

Kiếm khách ra chiêu giản đơn mà tàn khốc, một kiếm chém đôi màn mưa, phản chiếu ánh mắt lạnh lùng của hắn.

“Bớt lời vô nghĩa.”

Hắn chỉ mong một cuộc sống yên bình, cớ sao lũ người này cứ không để yên.

Kiếm ảnh loang loáng, máu tươi tung toé, trong chốc lát tiếng kiếm vang, đao quang kiếm ảnh cùng tiếng gió tiếng mưa hoà quyện vào nhau.

Chẳng bao lâu, đám hắc y nhân trợn trừng mắt, ngã gục xuống đất, chết thảm thương.

Mùi mưa quyện đất bị mùi máu tanh nồng nặc lấn át.

Thiên hạ đệ nhất kiếm chưa từng là hư danh. Nó được đúc nên từ biển máu xương khô, vậy mà vẫn có kẻ không biết sống chết.

Trời mờ mịt như tâm trạng của Củng Việt, mưa càng lúc càng lớn, xem chừng không thể tạnh trong chốc lát. Mà trời ngày càng tối, Củng Việt không đi tiếp, ôm người trong lòng trú trong một hang động.

Tiếng mưa rơi trên đá nghe lanh lảnh, An Kim bị tiếng mưa đánh thức, dụi mắt, giọng hơi nghèn nghẹt: “Việt ca, chúng ta đến Phong Dương thành rồi sao?”

“Chưa, mai mới đến, mưa to quá, tạm nghỉ ở đây một đêm.”

Củng Việt cởi áo ngoài trải trên đất, ôm thiếu nữ tựa vào vách đá ngồi xuống, bàn tay thô ráp nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nàng, áp má mình vào má nàng, khẽ hỏi: “Có lạnh không?”

Vách đá lạnh lẽo thấu xương, nhưng trên người nam nhân lại ấm áp.

An Kim lắc đầu, nàng giờ cũng quen với việc nam nhân thỉnh thoảng lại muốn cảm nhận nhiệt độ của nàng.

“Việt ca, thiếp không lạnh.”

“Ừm.”

Hang động không lớn, chỗ hai người ngồi còn có thể ngắm cảnh mưa bên ngoài động.

Ngày thu gặp mưa, không việc gì cũng thêm ba phần sầu muộn, nhưng tâm trạng của An Kim lúc này lại vui sướng rộn ràng.

Vì không biết đi đâu, An Kim quyết định đi theo cuốn du ký mà cô thích nhất.

Cuốn du ký này là do Củng Việt mang đến cho cô xem khi còn ở tú lâu, trong đó ghi chép lại phong tục tập quán của nhiều nơi.

Phong Dương thành mà họ sắp đến trồng rất nhiều phong đỏ, cảnh thu đẹp nức tiếng, du ký viết “Chưa đến Phong Dương, chưa biết cảnh thu”. Vì vậy cứ đến thu, khi lá phong đỏ rực nhất, nhiều văn nhân đến đây ngâm thơ, thành thử danh tiếng Phong Dương thành ngày càng vang xa.

Trước kia cô bị nhốt ở tú lâu, đọc những dòng chữ đơn thuần đã thấy tâm hồn bay bổng, không ngờ giờ đây lại được tự mình trải nghiệm, du ngoạn non sông.

Họ rời khỏi kinh thành đi về hướng tây, không đi đường lớn, mà men theo đường núi. Đây không phải lần đầu họ ngủ ngoài trời, An Kim cũng dần quen rồi.

Cảnh mưa nơi dã ngoại khác xa chốn khuê phòng thêu thùa. Cô từng nghe các tiểu thư kinh thành cũng muốn đua đòi, bày trà ở nơi hành lang để ngắm mưa rơi.

An Kim mỉm cười, trong cái khổ tìm chút niềm vui. Nay ở sơn động hoang vu nghe tiếng mưa, cũng là một cảm giác thú vị rất khác.

Cô chầm chậm vươn tay ra ngoài động, khi mưa rơi tí tách trên tay, một bàn tay to lớn bỗng nắm lấy cổ tay cô, ép cô rụt tay về.

Đầu ngón tay nam nhân phớt qua mái tóc cô: “Ngoan, coi chừng nhiễm lạnh.”

“Việt ca, thiếp không yếu ớt đến vậy.” An Kim bĩu môi bất mãn.

Nam nhân không phản bác, cũng chẳng buông tay cô, ngược lại kéo cô vào sâu trong động mà ngồi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương