Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 34: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (34)

Trước Sau

break

Thú vui tao nhã của An Kim chợt tan biến, cô nhẹ nhàng đánh vào ngực hắn một cái, tỏ ý bất bình.

Trời dần tối, trong động có ít cành khô và cỏ rạ, có lẽ sơn động này là nơi thợ săn dừng chân nghỉ ngơi khi lên núi săn bắn, nay lại tiện cho hai người.

Đêm xuống nhiệt độ rất thấp, Củng Việt gom cành khô và cỏ rạ lại, lấy mồi lửa ra châm, đống lửa bùng lên, soi sáng cả sơn động.

Củng Việt cũng đem con gà rừng bắt được khi nãy đặt lên nướng, chẳng mấy chốc hương thịt thơm lừng lan tỏa khắp động.

An Kim ôm gối ngồi, mắt long lanh nhìn gà nướng. Mấy ngày nay vì bôn ba, hai người chỉ toàn ăn lương khô, hiếm khi được dùng đồ tươi ngon thế này.

Cô ngóng trông: “Được chưa?”

“Sắp rồi.”

An Kim ngoan ngoãn ngồi chờ, thấy Củng Việt giơ tay xé một cái đùi gà, cô vội vàng đưa tay ra đón, vừa chạm vào đùi gà đã rụt tay lại vì nóng.

Cô ôm lấy đầu ngón tay, đôi mày thanh tú khẽ chau lại: “Nóng quá.”

Đuôi mày nam nhân thoáng ý cười, nắm lấy ngón tay cô thổi nhẹ, sau đó đưa đùi gà đã nguội bớt kề bên môi cô.

“Giờ thì được rồi.”

An Kim không dám tự cầm nữa, lúc này cũng chẳng có ai bên cạnh nhắc nhở cô giữ gìn nghi thái, cô liền trực tiếp ngậm đùi gà từ tay hắn.

Củng Việt canh lửa rất khéo, tuy không có gia vị, nhưng hương vị nguyên bản của thịt cũng đủ hấp dẫn. Có điều mỗi ngày An Kim như chuột túi nhỏ được Củng Việt ôm trong lòng, hao tổn thể lực rất ít, khẩu vị cũng nhỏ.

Chưa được mấy miếng, An Kim ngước mắt, giọng nói mềm mại: “Thiếp ăn không nổi nữa.”

Dưới ánh lửa bập bùng, dung nhan thiếu nữ như ráng chiều phủ trên tuyết, đôi môi hồng hào dính chút dầu mỡ, tựa như mời gọi người hái.

Ánh mắt Củng Việt chợt tối lại, bỗng cúi đầu hôn xuống.

“Ưm...”

Sự gần gũi bất ngờ khiến An Kim mở to hai mắt, tay nắm chặt vạt áo trước ngực hắn.

Chẳng mấy chốc, đôi má thiếu nữ ửng lên ráng hồng, đôi mắt ngập nước mờ mịt tan rã.

Bỗng cảm nhận được điều gì, thiếu nữ thoáng tỉnh táo lại, cô thở hổn hển, hai tay chống lên ngực hắn, giọng nói nũng nịu: “Không... không được.”

Cô tạm thời vẫn chưa thể nào quen được với cảnh “màn trời chiếu đất” này.

Trong đôi mắt vốn lạnh lùng của nam tử nay lại ánh lên dục vọng, hắn vỗ về thiếu nữ đang bất an, giọng khàn khàn: “Ta hiểu.”

Củng Việt vốn không định làm gì, chẳng qua là tình cảm đến tự nhiên mà thôi.

Hắn hít sâu một hơi, cũng không tiếp tục trêu chọc cô nữa, giúp cô chỉnh lại xiêm y xộc xệch: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Ngày hôm sau, khi họ vào thành, mưa đã tạnh. Lúc này đang là thời điểm đẹp nhất trong năm ở Phong Dương thành, trong thành cũng vô cùng náo nhiệt. Các sạp hàng ven đường, tiểu thương ra sức mời chào. An Kim đắm mình trong khung cảnh ấy, cảm nhận được hơi thở phồn hoa khó tả.

An Kim bị giam cầm trong khuê phòng đã lâu, tự nhiên thấy gì cũng mới lạ, đôi mày cong cong không giấu được niềm vui trong lòng. Dáng vẻ tươi tắn động lòng người của thiếu nữ cũng thu hút không ít ánh nhìn.

Cả hai người đều có tướng mạo xuất chúng, vô cùng nổi bật giữa đám đông, đặc biệt là thiếu nữ kia, y phục đơn giản nhưng khó che giấu được vẻ đẹp khuynh thành, khí chất kiêu sa, đúng là đóa hoa phú quý chốn nhân gian. Nếu không có nam tử mặt lạnh mang kiếm đứng bên cạnh, e rằng đã chiêu dụ không ít kẻ vô lại.

Bỗng nhiên, An Kim dừng lại trước một sạp hàng nhỏ. Đây là một sạp bán đèn lồng, những chiếc đèn lồng được bày ra tinh xảo, sống động như thật, ngay cả ở kinh thành cũng hiếm thấy.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương