Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 36: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (36)

Trước Sau

break

Hai người đi từ cuối hạ năm này sang tới đầu xuân năm sau, tiết trời vào xuân, nương theo quyển du ký nọ mà đặt chân qua biết bao nhiêu thành trì, thị trấn.

Vào tuyết đầu mùa, Củng Việt thường thu nhặt chút lá trà để dành khi cô nhàn nhã đem ra nấu trà. Vào ngày xuân, hắn cũng sẽ hái cành đào hoa đang độ khoe sắc cài lên mái tóc cô.

Ngày xuân rực rỡ, người người nô nức ra ngoài du xuân, thưởng ngoạn hoa cỏ. Nơi này cách xa kinh thành, lễ nghi phép tắc cũng chẳng mấy câu nệ, thiếu niên thiếu nữ tâm đầu ý hợp cùng nhau hẹn hò, trẻ con nô đùa trên thảm cỏ, thả diều giấy, nhất thời náo nhiệt vô cùng.

Ở một góc khuất, nam nhân co một chân, tựa lưng vào gốc cây ngồi dưới đất, tay cầm kiếm gọt giũa một khối gỗ đàn hương nhỏ.

“Lang quân này thật tuấn tú, liệu có thể nể mặt cùng ta du ngoạn không?” Thiếu nữ chậm rãi bước tới, nửa quỳ bên cạnh hắn, miệng cười tươi tắn.

An Kim cố ý trêu chọc nam nhân, cảnh xuân tươi đẹp, người người vui chơi, riêng hắn lại trầm mặc trốn ở nơi này gọt gỗ.

Có lẽ do thường xuyên ra ngoài, trên mặt thiếu nữ không còn vẻ trắng bệch bệnh tật như trước, mà thay vào đó là nét trắng hồng khỏe mạnh, bên tóc mai còn cài cành đào hoa do nam nhân vừa hái, càng tôn lên ngũ quan diễm lệ, rực rỡ chói mắt.

Hai người kề sát bên nhau, dải lụa trên váy cô rơi cả lên vạt áo nam nhân, vô cớ mang theo chút mập mờ, nhưng thiếu nữ lại chẳng hề hay biết.

Củng Việt mỉm cười, giơ tay tháo cành đào hoa trên tóc cô xuống, rồi lấy chiếc trâm vừa làm xong ướm thử lên đầu cô, nhận thấy có vài chi tiết chưa ưng ý, lại tiếp tục cầm kiếm gọt giũa.

Trừ khoảng thời gian vừa rời khỏi kinh thành, liên tục có kẻ đến truy sát, về sau Củng Việt rất ít khi để kiếm vấy máu, mà thay vào đó là dùng để làm trâm cho cô.

An Kim bất mãn lay cánh tay hắn: “Chàng để ý đến ta một chút đi mà.”

Nam nhân rũ mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt: “Sắp xong rồi, nàng đợi ta chút.”

Thấy hắn không để ý đến mình, An Kim làm bộ giận dỗi, nhanh chóng đứng dậy: “Hừ, lang quân thật lạnh lùng, thiếp cũng không thèm để ý đến chàng nữa.”

Một cậu bé vừa cười vừa đuổi theo cánh diều trên trời, tình cờ chạy về phía An Kim, cô đang quay lưng lại nên không cảm nhận được nguy hiểm phía sau, đứa bé kia cũng không nhìn thấy người, hai người đâm sầm vào nhau.

“A!” An Kim kêu lên đau đớn.

Sắc mặt Củng Việt thay đổi dữ dội, thân thủ cực nhanh, đỡ lấy An Kim suýt chút nữa ngã xuống đất, còn đứa bé kia trực tiếp ngồi phịch xuống đất.

“Xin... Xin lỗi.” Đứa bé kia cảm thấy mình gây họa, ôm lấy cái mông đau điếng xin lỗi, nước mắt chực trào.

An Kim cũng bị dọa sợ, cảm thấy bụng hơi âm ỉ, nghĩ rằng có lẽ bị va phải, nhưng nhìn thấy cậu bé sắp khóc, cô an ủi: “Ta không sao, lần sau em đừng chạy lung tung nữa, cẩn thận một chút.”

Cậu bé quẹt nước mắt, lễ phép cúi đầu chào cô, sau đó chạy đi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương