Đợi cậu bé đi rồi, An Kim cảm thấy bụng càng lúc càng đau dữ dội, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Củng Việt nhận thấy có điều bất thường, bèn bế ngang cô lên: “Ta đưa nàng đến y quán.”
“Việt ca.” Chóp mũi An Kim hơi cay, thầm nghĩ đúng là tai bay vạ gió.
Nam nhân trong lòng cũng tự trách, là hắn sơ suất, không chú ý đến tình hình của cô.
Hắn khẽ dỗ dành cô: “Ngoan, lập tức sẽ tới y quán thôi.”
Mặt mày hắn căng thẳng bước vào y quán, đứng sừng sững ở đó tựa một hung thần, làm đại phu muốn thót tim: “Phu nhân đây bị làm sao?”
Củng Việt kể triệu chứng cùng nguyên do rõ ràng với đại phu: “Bị một đứa trẻ va phải, bụng đau không thôi.”
Đại phu bắt mạch xong, hàng mi nhíu chặt dần giãn ra, chậm rãi nói: “Không sao, phu nhân có thai hơn một tháng rồi, bị động thai nhẹ, kê chút thuốc an thai là được.”
“Cái gì?”
Thiếu nữ vốn đang ủ rũ vùi đầu trong ngực nam nhân, chợt nghe tin này, nhịn không được ló đầu ra, trên mặt đầy vẻ bối rối và kinh ngạc.
Tuy nhiên kinh ngạc qua đi, lại là mừng rỡ.
Tay An Kim cũng vô thức đặt lên bụng dưới, ánh mắt cô dịu dàng, tựa như mặt nước tĩnh lặng.
Thật khó tưởng tượng trong cái bụng bằng phẳng kia đang thai nghén một sinh linh, đứa nhỏ này đến thật nhanh, cô lại chẳng mảy may hay biết.
Nghĩ đến nỗi gian truân và kết cục thảm thương của đứa nhỏ đã nghe từ hệ thống, ánh mắt An Kim dần trở nên kiên định, cô nhất định sẽ bảo vệ tốt đứa nhỏ này, cô tin Củng Việt cũng sẽ bảo vệ hai mẹ con cô.
An Kim liếc mắt nhìn nam nhân đang ngây ngẩn, cô chợt thấy có chút buồn cười: “Việt ca, chúng ta có con rồi, chàng không vui sao?”
Cả người nam nhân toát ra vẻ máy móc và chậm chạp, sự lạnh lẽo trong mắt tan biến trong nháy mắt, cuối cùng hóa thành sự dịu dàng, hắn nhẹ nhàng ôm thiếu nữ vào lòng, tựa như ôm cả thiên hạ: “Vui lắm.”
Hai chữ đơn giản chẳng đủ để miêu tả tâm tình của hắn.
Tựa như tuyết lớn đè nặng cành cây, rơi vào miệng kẻ lữ hành sắp chết khát, băng tuyết hóa thành dòng nước ấm chảy khắp tứ chi, cuối cùng thấm sâu vào cốt tủy.
Mười tuổi hắn mất cả phụ thân lẫn phụ mẫu, hai mươi tuổi báo thù cho phụ thân, một kiếm thành danh, trên đời cô độc một mình, không vướng bận. Mỗi khi năm mới nhà nhà đoàn viên, vạn nhà lên đèn, hắn tạm nghỉ trên cây, bị pháo hoa năm mới nổ vang làm cho tỉnh giấc.
Bởi vậy hắn không thích xem pháo hoa, mỗi lần xem pháo hoa đều nhớ đến việc bị hạnh phúc của người khác đánh thức, phải chịu nỗi cô đơn khó ngủ.
Nhưng sau này khi xem pháo hoa, hắn lại nhớ tới hình dáng thiếu nữ trong lòng hắn mặt mày tràn ngập hạnh phúc.
Giang hồ hiểm ác, hôm nay có kẻ chết dưới kiếm hắn, ngày mai hắn cũng có thể ngã xuống dưới đao người khác, giống như phụ thân hắn, cũng từng là thiên hạ đệ nhất kiếm.
Hắn chưa từng nghĩ đến tương lai, cho đến lần đó ở khu rừng ngoại ô kinh thành, có một tiểu cô nương lảo đảo ngã trước mặt hắn.
Giờ đây hắn có thê tử, có con, trong hơn hai mươi năm phong ba bão táp, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có tương lai tốt đẹp đến nhường này.
Ánh mắt u ám quanh năm của nam nhân, dường như đã được xua tan, trở nên sáng tỏ.