Nửa tháng sau, tại Vân Cốc sơn trang.
“Cha, Củng đại ca thật sự sẽ đến sao?” Thiếu nữ mặc bộ đồ màu vàng đứng ở cửa ngóng trông.
Đào lão bất lực nói: “Trong thư nói là hôm nay, còn lại ta cũng không rõ.”
Đào Tình chu môi, ngoảnh nhìn phụ thân với vẻ bất mãn.
Sau đó, một cỗ xe ngựa dần hiện ra trước mắt hai người. Đào Tình liếc mắt đã nhận ra người đánh xe.
Thân hình hắn cao lớn, lưng đeo kiếm, ngũ quan khắc sâu, chân co lại ngồi trên giá xe, mang theo một vẻ phong lưu tiêu sái.
Xe ngựa chậm rãi dừng trước cổng sơn trang, khuôn mặt nam tử với đường nét rõ ràng dần hiện rõ. Đào Tình chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cất chất giọng trong trẻo: “Củng đại ca.”
Chẳng màng phụ thân bên cạnh, nàng ta tiến lên đón trước, khuôn mặt tròn trịa đáng yêu ửng hồng: “Củng đại ca, đã lâu không gặp, huynh còn nhớ ta chăng? Lần này huynh sẽ ở lại sơn trang bao lâu?”
Nam tử mặt không biểu cảm: “Ở lại đến khi thê tử ta sinh nở.”
Thê... thê tử?
Nụ cười trên môi Đào Tình cứng đờ. Còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy nam tử xoay người, vén rèm kiệu, đỡ một nữ tử xuống xe.
Nữ tử dáng người mảnh mai, nàng khẽ nghiêng mặt, mỉm cười dịu dàng, một lọn tóc được vén khéo qua tai, tao nhã tự nhiên khiến người ta nhìn mà thoải mái tinh thần.
An Kim cũng đang quan sát nơi họ sẽ ở lại vài tháng tới. Nơi đây phong cảnh tú lệ, sơn trang chiếm cứ một nửa sơn cốc, thanh tịnh tự nhiên, quả là nơi dưỡng thai lý tưởng.
Mang thai mà bôn ba khắp chốn thì không tốt cho cô và hài nhi, Củng Việt bèn đưa cô tới đây tá túc.
Chủ nhân sơn trang này là bằng hữu tốt của phụ thân Củng Việt, năm năm trước Vân Cốc sơn trang suýt bị kẻ thù tiêu diệt, chính là nhờ Củng Việt ra tay mới thoát khỏi đại nạn.
Hẳn là cô nương trước mặt chính là nữ nhi của trang chủ, trông chỉ mới chừng mười bảy, mười tám tuổi, y phục rực rỡ, nhìn qua rất lanh lợi, bên hông còn giắt một cây roi, cách ăn vận của nữ nhi giang hồ, toàn thân toát lên sức sống tự do.
Là một người hoàn toàn khác biệt với cô.
Kiếp trước lẫn kiếp này, An Kim không có nhiều cơ hội giao thiệp với người ngoài, cũng không giỏi xã giao, nhưng xuất phát từ phép lịch sự, cô cũng mỉm cười với cô nương ấy.
Lần đầu tiên Đào Tình biết thế nào là tự ti mặc cảm, nàng ta chưa từng thấy nữ tử nào đẹp đến vậy, không cần son phấn mà đã tuyệt sắc vậy rồi.
Nàng ta theo bản năng sờ lên mặt mình, chợt thấy lớp son phấn vì muốn gặp Củng đại ca mà cố ý thoa lên, cảm thấy thật nực cười làm sao.
“Nhiều năm không gặp, Việt nhi đã thành gia lập thất rồi à? Là chuyện khi nào vậy, sao không phái người báo tin cho ta, tiếc là không thể đưa đến một phần lễ vật.” Đào lão cười híp mắt, làm như không thấy sắc mặt khó coi của nữ nhi.
Củng Việt không muốn nói nhiều với người ngoài về chuyện của hai người: “Ra ngoài không câu nệ nhiều lễ tiết, ta và Vi nhi tâm đầu ý hợp liền bái đường thành thân, không có khoa trương rầm rộ.”
Trong lòng Đào Tình vừa chua xót vừa buồn bực, Củng đại ca trước nay không gần nữ sắc, nàng ta thích Củng đại ca nhiều năm như vậy, cũng luôn cho rằng mình có thể gả cho Củng đại ca.
Sao giờ hắn đột nhiên lại có thê tử, thậm chí thê tử còn mang thai nữa.