Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 42: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (42)

Trước Sau

break

Chắc hẳn kiếm khách cố ý hòa hợp với tiếng đàn của nữ tử.

Màn múa kiếm cùng tiếng đàn hòa giao, thỉnh thoảng ánh mắt hai người chạm nhau chỉ khiến người ta cảm thấy tình ý nảy sinh, không khí như trở nên quánh đặc.

Đàn kiếm hòa hợp, hai người toát ra một cảm giác tĩnh lặng và tuyệt đẹp vượt trên cả trần thế, tựa như không ai có thể xen vào giữa hai người.

Trong lòng Đào Tình dâng lên một vị đắng khó nói, đôi tình nhân như vậy, nàng ta thật sự có thể phá hủy tình cảm của họ sao?

Dù nàng ta có ghen tị đến đâu, cũng phải thừa nhận hai người rất xứng đôi, tựa như một cặp bích nhân.

Tiếng đàn đột ngột dừng lại.

An Kim nghiêng đầu nhìn người đứng ở cửa, nghi hoặc lên tiếng: “Đào cô nương?”

Tiếng đàn dừng, kiếm của kiếm khách cũng dừng, ánh mắt nhạt nhạt nhìn tới, vô cớ khiến Đào Tình cảm thấy áp lực vô cùng.

Đào Tình nhất thời tiến thoái lưỡng nan, trong lòng lấy hết dũng cảm, nàng ta nhắm mắt lại, nhanh chóng nói: “Xin lỗi, ngày hôm qua ta không nên nói như vậy.”

Một trận cười nhẹ của nữ tử truyền vào tai.

Đào Tình đột ngột mở lớn mắt, vừa xấu hổ vừa giận dữ, nàng ta đã xin lỗi rồi, nữ nhân này lại còn cười nhạo nàng ta.

Nhưng khi mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi mắt trong trẻo dịu dàng, cơn giận trong lòng nàng ta bỗng nhiên tiêu tan.

An Kim cảm thấy cô gái này khá thú vị, xin lỗi mà như bị chém đầu, thẳng thắn mà ngây thơ, chẳng biết che giấu tâm trạng của mình chút nào.

Thật ra An Kim không ghét nàng ta, cố ý làm ra vẻ ghen tuông chỉ là để trêu chọc Cung Việt mà thôi.

“Đào cô nương khách sáo rồi, chuyện ngày hôm qua ta không để tâm đâu.”

Thấy thái độ của người này hòa nhã, ánh mắt trong vắt, quả thật không có ý cười nhạo mình, khiến trái tim Đào Tình cũng được thả lỏng, nàng ta tiến lại gần, thành khẩn nói: “Tiếng đàn của ngươi rất hay, ngươi có thể dạy ta không?”

Đào Tình cảm thấy cách nghĩ của mình rất hay, Cung đại ca thích loại nữ tử dịu dàng này, vậy thì nàng ta cũng học theo, như vậy nàng ta cũng có cớ đến đây tiếp cận Cung đại ca mỗi ngày rồi.

Trong mắt An Kim lóe lên một tia bất ngờ, cô còn tưởng Đào cô nương sẽ không thích mình, không ngờ lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Nguyên chủ vốn là người đàn hay, ngày xưa trong cung yến lọt vào mắt xanh của thái hậu cũng dựa vào tài đàn, An Kim thừa kế ký ức của nguyên chủ, tự nhiên cũng biết. Sáng nay thấy Cung Việt luyện kiếm trong sân, tình cờ lại nhìn thấy cây đàn bỏ không, liền tùy ý gảy gảy để cho Cung Việt hòa tấu.

Không ngờ Đào Tình cũng thích tiếng đàn của cô, nghĩ mình đang mang thai cũng rảnh rỗi, cũng có thể nhân cơ hội này giết thời gian, có người bầu bạn nói chuyện cũng tốt.

Cô khẽ chau mày, mỉm cười: “Đương nhiên là được.”

Đầu óc Đào Tình mơ màng, chẳng hiểu tại sao lại ngồi xuống bên cạnh nữ nhân đáng ghét kia, ngay cả Củng đại ca rời đi lúc nào cũng không hay.

Chỉ cảm thấy người bên cạnh mang hương thơm ngào ngạt, giọng nói nhẹ nhàng như rót mật, cô chỉ cho nàng ta từng cung bậc, ngón đàn, lại còn nắm lấy tay nàng ta, cùng nhau gảy đàn.

Tay cô mềm mại, trơn mượt làm sao.

Chính vì vậy mà Củng đại ca mới bị mê hoặc ư?
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương