Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 43: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (43)

Trước Sau

break

Nữ nhân này thật có thủ đoạn, ngay cả bản thân nàng ta cũng suýt chút nữa cũng sa vào.

“Đào cô nương, cô thật sự muốn học đàn sao?” An Kim thấy nàng ta thất thần, có chút bất đắc dĩ.

Đào Tình có chút ngượng ngùng, quay đầu đi, lại vô tình chú ý đến cây trâm thanh nhã, giản dị sau đầu cô: “Cây trâm của cô thật là đẹp, mua ở đâu vậy?”

Nàng ta cũng muốn học theo cách trang điểm này.

Thấy Đào Tình nhắc tới, hai má An Kim ửng hồng, có chút ngượng ngùng nói: “Là do Việt ca làm cho ta.”

Cái gì?

Nghe vậy, Đào Tình tức giận đến suýt nữa không khống chế được biểu cảm, Củng đại ca của nàng ta chính là đệ nhất kiếm khách thiên hạ, sao có thể gọt trâm cho nữ nhân? Thậm chí còn thuận theo nàng ta mà múa kiếm theo tiếng đàn?

Trái tim suýt chút nữa dao động của Đào Tình lại kiên định thêm vài phần.

“Học, ta nhất định học, ngày mai ta sẽ lại đến tìm cô.”

Đào Tình nói là làm, thật sự ngày nào cũng đến, chẳng qua lúc nàng ta đến rất ít khi gặp Củng Việt, nhưng cũng không bỏ cuộc, kiên trì mỗi ngày đều tới.

Thời gian dần trôi, bụng của An Kim cũng lớn dần lên.

Cũng không biết có phải do hệ thống hay không, An Kim hầu như không cảm nhận được những khó chịu trong thai kỳ, khí sắc của cô cũng ngày càng tốt hơn.

Hôm nay Đào Tình lại đến Thanh Hòa tiểu trúc, phát hiện nữ tử đang tựa vào ghế quý phi bên cửa sổ thêu thùa, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt trắng sứ của cô, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ trên mặt cũng có thể thấy rõ.

“Vi Nhi tẩu tẩu, tẩu lại đang làm gì vậy?”

An Kim ngẩng đầu: “Tình nhi, muội đến rồi.”

Nữ tử cúi đầu cười đầy dịu dàng, nhẹ vuốt ve bụng bầu: “Ta đang thêu yếm cho em bé.”

Phàm là nữ nhân mang thai ít nhiều đều hao tổn nhan sắc, nhưng cô thì không, ngược lại còn thêm một tầng ánh sáng của mẫu thân, nhìn qua vô cùng dịu dàng, khiến người ta nhịn không được muốn đến gần.

Cho dù Đào Tình có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa đều sẽ kinh ngạc trước dung nhan của cô, nhưng trong lòng không kìm được chua xót, thì ra Củng đại ca cũng là kẻ tục nhân thích nhìn mặt.

Nàng ta ngồi phịch xuống ghế quý phi bên cạnh, lật xem đồ thêu, nghi hoặc lên tiếng: “Vậy tại sao đều thêu màu hồng? Vi Nhi tẩu tẩu thích con gái hơn sao?”

“Đúng vậy.”

“Nhỡ là con trai thì sao?”

Giọng của An Kim mang theo sự chắc chắn: “Nhất định là con gái.”

Đào Tình càng thêm nghi hoặc, bèn hỏi: “Sao tẩu lại biết?”

An Kim chỉ cười không đáp.

Thấy cô không nói, Đào Tình cũng không gặng hỏi nữa, mà lại hỏi: “Vi nhi tẩu tẩu, tẩu có hay Củng đại ca cùng phụ thân ta gần đây đang làm chi không? Trong sơn trang bỗng dưng xuất hiện rất nhiều kẻ lạ mặt, lần trước ta còn nghe lén được phụ thân nói chuyện thần bí trong thư phòng, dường như có nhắc đến kiếm phổ gì đó.”

Mấy năm trước, trong sơn trang cũng từng xuất hiện rất nhiều người lạ, chẳng bao lâu sau họ liền bị vây công, tuy Củng đại ca kịp thời tới cứu, giúp cho cả nhà khỏi bị diệt môn, nhưng việc ấy vẫn khiến Đào Tình sợ hãi đến tận bây giờ.

“Kiếm phổ?” An Kim ngẩn người.

Há chẳng phải là cuốn kiếm phổ trong nguyên tác khiến giang hồ vây hãm Củng Việt, làm Diêu Vi khó sinh mà mất mạng đó ư?

An Kim cảm thấy máu huyết toàn thân lạnh toát, mấy tháng an nhàn suýt khiến cô quên mất bản thân vẫn đang ở trong chốn giang hồ hiểm ác.

Cô gắng gượng nở một nụ cười, đáp: “Đợi Việt ca trở về, ta sẽ hỏi chàng.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương