Đào Tình đi rồi, lòng dạ An Kim chẳng yên. Bữa ấy Củng Việt về muộn, bên ngoài trời tối đen như mực.
Cô không ngừng ngóng ra cửa, thấy ngoài trời tuyết đã lả tả rơi.
Bấy giờ cô mới bàng hoàng nhận ra, thời gian trôi nhanh quá, họ đến Vân Cốc sơn trang này đã hơn sáu tháng rồi.
Vân Cốc sơn trang ở phía bắc, mùa đông vừa dài vừa lạnh, trong nhà lại càng thêm âm u, vì thế phải đốt chậu than sớm, khiến người ta mụ mị, dễ buồn ngủ. An Kim vốn hay ngủ sớm, lúc này cũng mệt rũ ra, đầu gật gù liên hồi, nhưng nhất quyết không chịu ngủ.
Mãi đến khi cảm giác có người ôm mình lên, cô mới giật mình tỉnh giấc, tay vô thức níu lấy người kia, giọng nói mang theo vẻ ngái ngủ nồng đậm: “Việt ca?”
Ánh mắt Củng Việt đầy dịu dàng: “Ừm, mệt sao không đi ngủ?”
Trước kia Củng Việt cũng có lúc về muộn, nhưng thường khi ấy cô đã ngủ say rồi.
Củng Việt bế cô lên giường, vừa định vào phòng tắm rửa, cô bỗng níu tay áo hắn, lo lắng hỏi: “Việt ca, dạo này chàng bận việc gì vậy?”
“Sao thế?” Củng Việt thấy cô có vẻ không vui, khẽ hỏi.
“Thiếp...”
Lông mi thiếu nữ khẽ run, đôi môi mím lại.
An Kim không biết phải giải thích thế nào với hắn về nỗi bất an và sợ hãi của mình, chỉ cúi đầu nói nhỏ: “Thiếp và con đều nhớ chàng.”
Nghe vậy, thần sắc của nam nhân bỗng trở nên dịu dàng, ghé tai vào bụng đã nhô cao của cô, ngẩng lên nhìn cô, dịu dàng nói: “Hôm nay con có quấy nương không?”
An Kim lắc đầu: “Đứa nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn.”
Cô vẫn nhớ nam nhân chưa trả lời câu hỏi đầu tiên của mình, vẻ mặt có chút tủi thân: “Sao Việt ca không nói cho thiếp biết gần đây chàng làm gì? Có chuyện gì mà ngay cả thiếp cũng phải giấu?”
Rõ ràng từ khi rời khỏi tú lâu, hai người như hình với bóng, sao đến giờ lại có nhiều việc phải bận rộn như vậy.
Thấy cô làm nũng, Củng Việt mỉm cười nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang phụng phịu của cô lên, chậm rãi nói: “Ta đang truy tìm chân tướng về cái chết của phụ thân ta.”
Hắn vốn tưởng đã báo được thù cho cha, nhưng nay Đào thúc bỗng nói với hắn, hắn đã tìm nhầm kẻ thù, hung thủ thật sự có lẽ vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cho nên gần đây hắn vẫn luôn truy tìm lại chuyện năm xưa.
Hắn hơi khựng lại, bàn tay thon dài lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô: “Sao lại khóc rồi?”
An Kim có chút ngượng ngùng cúi đầu, mang thai vốn dễ xúc động, nhất thời sợ hãi lại thêm tủi thân, không ngờ nước mắt liền rơi.
Vẻ mặt nam nhân nghiêm túc: “Không có ý định giấu nàng, chỉ là không muốn nàng biết quá nhiều chuyện âm u trong chốn giang hồ.”
“Thì ra là vậy.” An Kim lẩm bẩm.
Càng gần ngày sinh, lòng cô càng thêm hoảng loạn, nhưng cô không thể đòi hỏi hắn không đi điều tra chân tướng về cái chết của phụ thân mình được.
Như vậy quá vô lý.
Đợi Củng Việt tắm rửa xong lên giường, mới phát hiện thiếu nữ vốn đang gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ đã say giấc nồng.
Củng Việt vén chăn lên, thấy thân thể cô đang co ro trong tư thế bất an, đôi mày thanh tú còn nhíu chặt lại.
Củng Việt đưa tay vuốt nhẹ hàng mày đang cau có của cô, cúi đầu tự kiểm điểm lại mình.